Tội lỗi vì đã 'chiếm đoạt' người yêu


Dù người con gái ấy đã đi lấy chồng nhưng tôi vẫn cảm thấy day dứt khi lấy đi sự trong trắng của cô ấy.

Gửi Bạn trẻ cuộc sống!




Khi đọc bài viết “Em dâng hiến cho mối tình đầu tiên”, tôi bỗng có cảm giác nhói đau nơi trái tim mình. Câu chuyện của tôi cũng khá giống bạn, song tôi lại ở trong hoàn cảnh của “người tình cũ”…

Tôi và cô ấy – là mối tình đầu của mình đã có một tình yêu rất sâu
đậm. Mối tình đó duy trì trong một thời gian khá dài: từ năm nhất cho
đến năm cuối đại học.

Dù bằng tuổi nhau nhưng suy nghĩ của cô ấy lúc nào cũng chín chắn và
biết lo xa hơn tôi. Một phần do cô ấy đi làm trước tôi nửa năm, một phần
cũng do suy nghĩ của cô ấy già dặn hơn với bạn bè cùng trang lứa.




Trong suốt 4 năm yêu nhau, chúng tôi vẫn ở bên nhau rất hạnh phúc.
Nhưng đến khi đi làm, cô ấy gặp gỡ nhiều chàng trai từng trải, già dặn
hơn nên thường xuyên chê tôi “trẻ con”. Cũng vì tính “trẻ con” của tôi đã khiến cô ấy cảm giác không an toàn nên đã chủ động nói lời chia tay.

Mặc dù tôi đã hết lời níu kéo, năn nỉ hãy cho tôi thời gian để hoàn
thiện mình nhưng cô ấy vẫn một mực ra đi… dù cô ấy đã từng trao cho tôi
tất cả những gì quý giá nhất.

Tội lỗi vì đã "chiếm đoạt" người yêu, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen trinh tiet, cai ngan vang, ban tre, gioi tre, bao, tinh yeu gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, moi tinh dau, ban tre cuoc song, gioi tre ngay nay

Tôi sợ người con gái tôi yêu sẽ bị gã trai khác hắt hủi, đối xử tàn nhẫn (Ảnh minh họa)

Khi chia tay nhau, tôi cảm giác lo lắng
cho cô ấy nhiều hơn sự buồn bã. Tôi lo sợ người sau đến với cô ấy khi
biết được mọi chuyện sẽ không còn trân trọng cô ấy nữa. Tôi sợ người con
gái tôi yêu sẽ bị gã trai khác hắt hủi, đối xử tàn nhẫn vì “không còn trong trắng”.
Càng nghĩ đến cô ấy, tôi lại cảm thấy căm ghét chính bản thân mình.
Cũng chỉ vì tôi “đòi hỏi” nên cô ấy đã không còn “nguyên vẹn” để đến với
người đàn ông khác. Nếu cô ấy có “mệnh hệ” gì thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho bản thân mình.

Đến bây giờ, chúng tôi cũng đã xa nhau
được hai năm. Người con gái ấy đã lấy chồng nhưng tôi vẫn chưa một phút
an lòng vì cô ấy. Dù được biết, cô ấy có một cuộc sống khá tốt nhưng tôi
vẫn lo sợ những lúc vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt, anh ta
lại đay nghiến, chửi bới người cũ của tôi.

Tôi tự dặn lòng mình rằng, hãy đợi cho
tới khi nào cô ấy có được cuộc sống hạnh phúc, yên ấm, có được những đứa
con ngoan… thì đến lúc đó, tôi mới bắt đầu đi tìm hạnh phúc cho bản
thân!

Related Post