Rong kinh cứu tôi thành gái trinh


Tôi đã mất trinh nhưng những giọt máu trên ga trải giường vẫn giúp tôi là con gái.

Tôi sẵn sàng thú nhận với anh mọi chuyện nhưng chứng bệnh rong kinh lại cứu nguy và mang tới cho tôi sự trong trắng vốn đã mất từ lâu.




Đọc những dòng tâm sự của người vợ trong bài viết Sự thật sau tấm màng trinh giả,
tôi lại giật thót mình về một sự thật khác của cuộc đời mình. Một sự
thật mà bất cứ lúc nào nó cũng có thể bị hé lộ bởi một người mà trước
đây tôi đã từng yêu thương.

Tôi cũng như người phụ nữ
trong câu chuyện đó. Trước khi gặp và yêu chồng tôi bây giờ, tôi đã có
những năm tháng mặn nồng bên một người đàn ông khác. Tôi đã trao đi tất
cả những gì quý giá nhất trong cuộc đời người con gái cho anh ta mà
không mảy may nghĩ tới chuyện ngày sau liệu có thể nên duyên chồng vợ.
Và quả thực, giống như nhiều cuộc tình phù phiếm khác, tôi và anh ta
chia tay. Sự chia tay đó để lại trong tôi một tàn dư quá đau đớn và một
sự trong trắng đã mất đi không thể nào lấy lại.

Khi gặp và yêu anh, tôi không có ý muốn
giấu giếm. Nhưng quả thực trong suốt cuộc tình đấy, tôi không biết mở
lời vào lúc nào để thú nhận việc mình không còn trong trắng. Có một nỗi
sợ vô hình cứ bủa vây lấy tôi. Và vì thế, tôi quyết định trói chân anh
bằng một đám cưới. Tôi tin rằng, khi đã ràng buộc nhau bởi pháp lí và
cái tình, sự không trong trắng của tôi có thể khiến anh tức giận nhưng
thời gian và sự nỗ lực để thành người vợ tốt của tôi chắc chắn sẽ khiến
anh hiểu và tha thứ cho tôi. Và vì thế, tôi quyết định im lặng chờ tới
ngày nên nghĩa vợ chồng.




Có thể cuộc đời tôi may mắn hơn người
phụ nữ kia khi mà chuyện tôi và người yêu cũ từng vượt quá giới hạn chỉ
là bí mật của hai người. Vì thế tôi không bị đe dọa bởi những áp lực từ
phía xung quanh. Chỉ có điều trong thâm tâm tôi, có một sự áy náy và tội
lỗi vẫn bủa vây. Tôi biết rằng, dù từ trước tới nay tôi có giấu giếm
điều đó như thế nào thì đêm tân hôn cũng là tôi phải hạ màn vở diễn mà
tôi đã quá mệt mỏi phải đóng vai. Nhưng rồi mọi chuyện rẽ sang một lối
khác, một bước ngoặt mà chính tôi cũng không ngờ. Và tôi cũng không biết
nên gọi đó là may mắn hay một sự tồi tệ khác đang chờ đợi mình.

Rong kinh cứu tôi thành gái trinh - 1

Sự yêu thương và trân trọng của chồng càng khiến tôi thêm đau đớn và cảm thấy tội lỗi (Ảnh minh họa)

Đêm tân hôn, tôi sẵn sàng cho những lời
thú tội, sẵn sàng cho những sự thất vọng thậm chí là nguyền rủa. Tôi
không muốn giấu anh. Tôi hòa mình vào cuộc yêu cùng anh như để tận hưởng
niềm hạnh phúc của cô dâu trong lần đầu tiên bên chồng cho dù đó không
phải lần đầu tôi biết mùi “chuyện ấy”. Với tôi, khoảnh khắc ấy vẫn
thiêng liêng vô cùng.

Từng động tác, từng cử chỉ thân mật
nhưng đầy sự tôn trọng của anh dành cho tôi làm tôi ứa nước mắt vì thấy
mình không đáng được hưởng sự nâng niu ấy. Tôi nhắm mắt tận hưởng những
phút giây ngọt ngào ấy để chờ đợi một lời tra khảo từ phía anh. Nhưng
phải chăng cuộc đời đã quá ưu ái cho tôi? Tàn cuộc yêu, trên tấm ga trải
giường ngày cưới, một vài giọt máu đỏ thấm xuống. Những giọt máu mà
chính tôi cũng bất ngờ. Anh ôm lấy tôi vào lòng thì thầm: “Cảm ơn em nhé, vợ yêu”.

Tôi như kẻ mộng du không hiểu nổi mọi thứ quanh mình. Những giọt máu đó đã tái tạo cho tôi đời con gái.
Chồng tôi vì thế mà càng yêu thương tôi gấp bội. Sự yêu thương như một
tấm gương phản chiếu bộ mặt đê tiện của tôi mà tôi hàng ngày, hàng giờ
phải đối mặt.  Tôi giống kẻ chết đuối bỗng dưng vớ được cọc, tôi không
phải thừa nhận mình đã không còn nguyên vẹn vì chứng bệnh rong kinh đã
cứu nguy cho tôi lúc đó. Và tôi cảm thấy mình quá may mắn khi cuộc đời
cho tôi sự “trong trắng” lần thứ hai.

Rong kinh cứu tôi thành gái trinh - 2

Tôi nên làm theo điều hắn muốn để giữu bí mật hay thú nhận với chồng tất cả? (Ảnh minh họa)

Tôi đã tưởng rằng cuộc sống của tôi sẽ
trôi qua trong bình lặng như thế. Tôi đã tưởng rằng vài giọt máu có thể
cứu  nguy cho cả cuộc dời  tôi. Nhưng cuộc sống quá ư nghiệt ngã, khi
niềm hạnh phúc tưởng chừng nằm chắc trong tôi, nó lại bị đe dọa cướp đi
chỉ vì một kẻ tôi đã từng yêu thương.

Tôi gặp lại anh ta trong một dịp tình
cờ. Gã sở khanh đó nhìn tôi bằng con mắt thèm thuồng và đầy dục vọng.
Nhìn thấy tôi hạnh phúc, anh ta dường như đầy nỗi hậm hực và ghen tuông.
Hắn nhìn thấy trong mắt tôi nỗi sợ hãi của một sự thật muốn được chôn
vùi. Hắn tìm tới tôi,  mang theo một lời đề nghị thật đê tiện. Hắn muốn
trong chuyến đi công tác này, tôi chiều hắn. Tôi phục tùng hắn về thể
xác để mua lấy sự im lặng từ hắn. Nếu tôi không làm thế, hắn sẽ nói hết
vạch trần những gì giữa tôi và hắn để đẩy gia đình nhỏ bé của tôi vào bi
kịch.

Ngày ra điều kiện của hắn càng tôi gần
tôi càng như phát điên. Tôi không tin mình lại rơi vào hoàn cảnh nghiệt
ngã đến như vậy. Tôi không bào chữa mình vô tội, cái tội của tôi chất
chồng hết lần này tới lần khác. Vì thế nếu giờ hắn ta phanh phui mọi
việc thì có lẽ không bao giờ tôi nhận được về sự tha thứ. Liệu tôi có nên làm những gì hắn yêu cầu để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình hay thú thật mọi chuyện với chồng trước khi quá muộn? Tôi thực sự bế tắc với cuộc đời mình.

anhtuyet…@…

Related Post