Phá thai để rồi ân hận


Bố mẹ chồng em suốt ngày thúc giục em vì họ tin rằng, nguyên nhân chính là từ em.

Chào chị, khi đọc bài viết “Tâm sự của người vợ hiếm muộn”,
em thật sự thấy xót xa. Hoàn cảnh của chị giống y như em vậy. Em đã khổ
tâm rất nhiều. Có lúc thấy bế tắc, muốn buông xuôi tất cả, nhưng lại
không thể làm được vì em còn yêu chồng em nhiều lắm!




Chị còn đỡ trách nhiệm hơn em ở chỗ vì chồng em là cháu đích tôn cả hai
bên nội ngoại. Cả hai gia đình mong có cháu vô cùng, nhưng chúng em
không thể làm được điều đó. Bây giờ, nghĩ lại thời nông nổi ngày yêu
nhau, em thấy ân hận vô cùng, phải chăng đó là quả báo mà em phải gánh
chịu?

Chúng em yêu nhau, đã trao cho nhau hết tất cả những gì có thể. Tuổi trẻ
thường chưa chín chắn trong suy nghĩ. Chồng em và em đã đi quá giới hạn
và em có thai. Nhưng ngày ấy, vì cả hai còn quá trẻ và chưa tính tới
chuyện sinh con, lấy nhau, nên chúng em quyết định bỏ đứa con. Thấy tội
lỗi lắm, nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác. Vì thế, giờ đây, khi
làm vợ chồng đã được 5 năm, chúng em vẫn không có tín hiệu gì. Em cảm
thấy bản thân mình mang tội với anh, với gia đình nhà chồng và cả bố mẹ
em nữa. Em không biết có phải nguyên nhân vì em phá thai mà ra nông nỗi này không, nhưng có thể, đó là cái giá mà em phải trả cho sai lầm trong quá khứ.

Bố mẹ chồng em suốt ngày thúc giục em vì họ tin rằng, nguyên nhân chính
là từ em, không phải do con trai họ. Thực sự không phải như vậy. Chúng
em đã đi khám rất nhiều lần, cũng đã cố gắng tìm mọi cách để có thể có
con nhưng không tài nào có được. Cũng chẳng có nguyên nhân nào cả, bác
sĩ chỉ nói chúng em hiếm muộn mà thôi.




Nhưng câu chuyện không dừng ở đó. Có lần, em đề đạt ý kiến muốn xin con
nuôi nhưng bố mẹ chồng em nhất định không chịu. Chồng em cũng không vui
vì điều đó. Ai cũng có tâm lý phải chính là đứa con do mình dứt ruột đẻ
ra thì mới yêu quý, trân trọng. Vì thế, nhiều lần em đã nghĩ tới chuyện
chia tay chồng, giải thoát cho anh để anh đi tìm người mới, biết đâu lại
hợp nhau và có thể sinh cho anh một đứa con kháu khỉnh. Nhưng bản thân
em không thể làm được điều đó. Em sợ mất anh ấy, mất đi gia đình này vì
em còn quá yêu chồng.

Phá thai để rồi ân hận - 1
Bố mẹ chồng em suốt ngày thúc giục em vì họ tin rằng, nguyên nhân chính là từ em, không phải do con trai họ. (ảnh minh họa)

Số phận thật trớ trêu và đau khổ. Gần
như đêm nào em cũng khóc, lo cho bản thân, lo cho anh và gia đình, cảm
thấy chán nản và áp lực vô cùng.  Cuộc sống của em mấy năm nay chưa ngày
nào thanh thản. Nhưng em đang cố gắng gượng, vẫn chịu những lời lẽ
không hay, chịu điều tiếng của người khác cho tới ngày nào em không thể
chịu được nữa thì thôi.


Em nghĩ tới việc làm dại dột của mình trước kia mà ân hận vô cùng. Tại
sao ngày đó chúng em lại không nghĩ tới hậu quả, không nghĩ tới việc giữ
lại đứa con ấy, rồi lấy nhau. Nếu nghĩ được thế thì giờ này đâu phải
khóc lóc quá nhiều.

Các bạn gái khi yêu thường sai lầm như vậy. Em cũng hi vọng, những người
con gái khi yêu đừng bao giờ làm điều dại dột đó nữa để tránh khỏi
những hối hận như em. Dù có thể đó không phải nguyên nhân khiến vợ chồng
em không thể có con, nhưng những áp lực về tinh thần, sự dày vò bản
thân khiến em không thể tha thứ cho mình.

Chồng em còn yêu em, em biết điều đó nên em mới có động lực để tiếp tục
chờ đợi. Anh cũng động viên em rất nhiều. Nếu có ngày nào đó, anh chán
em, rồi muốn lấy vợ khác vì lý do không có con, em sẵn sàng ra đi để cho
anh được lựa chọn. Nhưng em sẽ kiên trì, sẽ chờ đợi và cũng hi vọng
nghĩ được như chị: “ở hiền rồi sẽ gặp lành”.

Anh chị là người tốt. Thời gian lấy nhau chưa quá lâu. Anh chị hãy cố
gắng lên, sự chờ đợi sẽ có kết quả. Đừng để áp lực làm ảnh hưởng tới tâm
lý của mình. Và quan trọng là, phải nói rõ cho bố mẹ hiểu hoàn cảnh,
đừng lừa dối các cụ bằng việc đang kế hoạch. Biết đâu đó, bố mẹ sẽ thông
cảm và có cách giải quyết, giúp anh chị trong lúc này.

Chúc anh chị sớm có tin vui nhé!

Trang Nguyễn

Related Post