'Khát khao' sau bao ngày xa cách


Những ngày được ở bên nhau là những ngày chúng tôi trọn vẹn nhất với tình yêu và cả tình dục.

Tôi và chồng kết hôn được 1 năm thì anh tìm được học bổng MIBA ở
Singapore. Tuy không muốn xa chồng nhưng cả hai đều biết đây là một cơ
hội quá tốt không thể bỏ qua. Chúng tôi còn trẻ, chưa vướng bận con cái,
nếu lúc này không tập trung vào công danh sự nghiệp thì còn đợi đến lúc
nào. Đi học về anh sẽ có cơ hội thăng tiến hơn, rồi cuộc sống gia đình
sẽ khá giả… Hai vợ chồng an ủi và hứa hẹn với nhau rất nhiều, để lấy
thêm động lực.




Nói thì nói vậy nhưng vợ chồng son xa nhau làm sao chịu nổi. Suốt 1
năm cưới nhau, không có ngày nào là chúng tôi không cuốn lấy nhau mỗi
đêm. Vậy mà giờ đây chỉ còn một mình tôi… 3 tháng đầu tiên không có
chồng bên cạnh, hầu như ngày nào tôi cũng khóc. Tôi viết mail cho anh
than thở rất nhiều, thậm chí còn bảo hay là anh quay về đi. Biết chuyện,
mẹ chồng đã gọi tôi đến và trách rằng cái tính “đàn bà” của tôi sẽ cản
trở chồng. Phần vì tự ái, phần vì biết bà nói đúng nên tôi đã tự nhủ
mình phải mạnh mẽ lên.

Tôi nhận thêm việc làm để không còn rảnh rỗi nhớ nhung sầu muộn nữa,
hạn chế viết thư gọi điện cho chồng và luôn tỏ ra là tôi đã thích nghi
được, khi có thời gian thì tôi đi chơi với bạn bè như thời còn chưa
cưới. Mỗi tối, tôi tự thỏa mãn mình để vơi đi nỗi nhớ chồng và rồi tôi
nhận ra mình thậm chí còn dễ thăng hoa hơn khi “tự xử”.




"Khát khao" sau bao ngày xa cách, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, chuyen vo chong, ban tre, bao, tinh duc, chuyen ay, sex, chuyen chan goi, ban tre cuoc song, chuyen gia dinh, bao

Tôi đã từng nghĩ mình không yêu chồng nữa và nên ly hôn để giải thoát cho anh (Ảnh minh họa)

Tôi cứ ngỡ đó là dấu hiệu tốt đẹp, rằng tôi sẽ ổn cho tớ khi chồng
về. Nhưng cuộc đời mà, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Những email
giữa tôi và chồng cứ thưa thớt dần, tôi không còn bám lấy anh trên mạng
sau mỗi giờ làm việc nữa. Vì có gì để nói đâu, tôi có cuộc sống của tôi
còn anh có việc học tập của anh. Chồng tôi bắt đầu than phiền là tôi
không còn yêu anh nữa, anh nghi ngờ tôi phản bội và nói nhiều câu hằn
học với tôi. Ban đầu tôi gạt đi, nhưng có một lần tôi đi chơi với bạn
suốt 2 tuần liền mà không hề nhớ đến chồng một lần. Lúc đó tôi hoảng hốt
với cái ý nghĩ rằng anh ấy đã chẳng còn là gì với cuộc đời tôi nữa rồi.

Tôi không dám tâm sự với chồng. Chẳng lẽ lại nói ‘anh ơi em hết yêu anh rồi”. Thay vì vậy, tôi lại càng lạnh nhạt hơn với anh và thậm chí còn nghĩ đến chuyện ly hôn, bởi giờ đây ngay cả việc trò chuyện với chồng tôi cũng cảm thấy bực bội.

May mắn thay, khi mọi việc dường như tồi tệ hết thuốc cứu thì tôi tâm
sự với một người bạn. Chị ấy đã cho tôi một số lời khuyên rất đáng suy
nghĩ về việc tìm lại tình cảm với chồng. Tôi phải lấy lại cảm giác thèm
muốn, nhớ nhung, trông đợi vào anh ấy…

Hôm đó, tôi gọi điện cho chồng và xin lỗi anh vì kiểu cư xử của mình
trong thời gian vừa qua. Tôi kể hết về việc mình đã cô đơn như thế nào,
để rồi tự dựng lên một hàng rào tự vệ cho mình. Lâu rồi tôi mới khóc cho
chồng nghe. Và tối hôm đó, chúng tôi đã giải tỏa cơn thèm tình dục cho
nhau qua điện thoại. Tôi lên đỉnh cùng tiếng thở dốc của anh ấy, cảm
thấy như có anh ấy ở kế bên. Từ hôm đó, chúng tôi bạo dạn hơn trong việc
thể hiện tình cảm và cả nhu cầu của mình. Điện thoại, nhắn tin, webcam…
đều là công cụ để tôi và chồng chia sẻ đời sống tình dục – điều mà
trước giờ tôi nghĩ rằng thật “bệnh”. Nhưng thà như vậy còn hơn là mất
dần cảm giác với nhau, để rồi coi nhau như xa lạ.

Vài tháng sau, tôi dành dụm được tiền và bay sang thăm chồng một cách
bất ngờ. Khi lao vào vòng tay anh ấy, tôi nhận ra mình yêu chồng và
thèm hơi chồng đến mức nào. Chúng tôi chỉ kịp kéo nhau vào phòng riêng,
rồi sau đó là những nụ hôn tới tấp… Những ngày được ở bên nhau là những
ngày chúng tôi trọn vẹn nhất với tình yêu và cả tình dục. Thậm chí tôi cảm thấy nó còn tuyệt vời hơn cả thời điểm mới cưới nữa.

Và rồi khi trở về nước, tuy vẫn đau lòng, vẫn không muốn rời xa nhưng
trong tôi là một cảm giác thỏa mãn rằng mình vẫn yêu chồng, chúng tôi
vẫn yêu nhau. Vậy là đủ rồi.

(Cẩm Hòa, 27 tuổi)

Related Post