Chồng đề nghị “dâng” vợ cho sếp


Khi đề nghị điều trái khoáy này, anh tỉ tê: “Gái có công, chồng chẳng phụ”.

Suốt 1 năm qua,
cuộc sống của tôi mệt mỏi quá chừng. Tôi cưới chồng lúc đang học dở cao
đẳng kinh tế. Tôi đã mủi lòng trước lời dỗ ngon ngọt của anh: “Em xem
những người mới ra trường đấy. Đại học hẳn hoi mà còn lao đao kiếm việc.
Em học cao đẳng thì ăn nhằm gì. Anh lo đủ cho vợ.”




Tôi có khuôn mặt
khá duyên với má lúm đồng tiền chúm chím. Dáng người thanh mảnh giúp tôi
dễ dàng khoác các bộ cánh tôn đường cong cơ thể. Đã có bao người yêu
tôi. 

Trong nhiều chàng
trai đó, tôi để ý nhất tới Toản. Anh tuy hơi thấp, đen nhưng cá tính và
biết chiều tôi. Anh làm phó phòng tín dụng của một ngân hàng TMCP nên
có thu nhập khá cao. 

Mỗi lần hò hẹn,
Toản đều đưa tôi đi sắm những món đồ mà tôi yêu thích. Nghe lời anh,
tôi đã bỏ dở chương trình học cao đẳng để lên xe hoa. Thế nhưng thời
gian hạnh phúc đã rời xa khi tôi đóng vai làm vợ.




Tôi làm công việc
nội trợ ở nhà. Cứ 1 tuần, chồng lại đưa tiền cho tôi đi chợ. Anh yêu
cầu tôi phải ghi lại các khoản chi tiêu đến từng nghìn một. 

Anh bảo: “Vợ là
chùm chìa khóa nên không được tiêu hoang”. Quả thực, tôi có được giữ
tiền trong nhà đâu. Thậm chí, tôi còn không được biết lương của chồng
được bao nhiêu nữa. Hôm nào đi chợ lỡ mua đắt vài nghìn là tôi bị chồng
chửi “vô dụng”. 

Sau khi cưới, bố
mẹ đẻ tôi qua thăm và ở lại ăn cơm. Trong bữa ăn, chồng tôi cứ đay
nghiến vợ mua nhiều thức ăn tốn tiền. Thương con gái, bố mẹ tôi cố nuốt
cho qua bữa. Từ đó, bố mẹ tôi chẳng bao giờ đặt chân tới nhà con rể nữa.
Tôi đã khóc nhiều về chuyện này.

Tôi rất ngại mỗi
lúc đi tới các đám ma chay, cưới hỏi vì phải mỏi lưỡi để xin tiền chồng.
Để chồng đưa tiền thoải mái hơn, tôi phải chiều anh làm tình các kiểu
trên giường. Anh hài lòng, mãn nguyện thì sẽ đưa tiền cho tôi thoải mái
nhất. Nhiều lúc có cảm giác tôi chẳng khác nào gái bán hoa vì phải phục
vụ tốt mới được tiền công. 

Mang tiếng là có
chồng làm ngân hàng nhưng tôi chỉ có một vài một bộ quần áo đẹp. Lúc nào
có khách đến chơi hoặc có việc đi ra ngoài, tôi mới được đem ra mặc. 

Tôi muốn mua sắm
quần áo mới cho bằng bạn bằng bè thì anh bảo: “Hồi yêu, cô gặt của tôi
bao nhiêu tiền mua quần áo. Giờ bán đồ đó đi lấy tiền mà mua quần áo
mới”. Tôi đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”.

Đong đếm với vợ
từng nghìn bạc. Thế nhưng chồng tôi lại sẵn sàng vung tay vào các cuộc
cá độ. Vào mùa bóng đá vừa rồi, chồng tôi bị thua mất 500 triệu. 

Có lần, chủ nợ
còn sộc đến nhà tôi vác đồ đạc vì chồng tôi chưa kịp trả tiền cho họ.
Tôi rùng mình sợ hãi khóc lóc. Chồng tôi lại trách không biết “đồng cam
cộng khổ” với anh, chỉ biết than vãn.

Tôi phải sống gò
bó trong bốn bức tường còn chồng tôi thả sức đi tối ngày. Anh về nhà rất
muộn. Có hôm anh còn lang chạ qua đêm bên ngoài. Khi tôi gọi điện, anh
đều không nghe máy. 

Anh nói tôi không
được kiểm soát cuộc sống riêng vì anh là con người của công việc, của
xã hội. Nhiều lần, anh trở về nhà với các vết son chi chít trên áo và
sặc mùi đàn bà. Khi tôi gặng hỏi, chồng quát lớn: “Đàn ông nào mà chẳng
có gái. Cô thích ý kiến ý kèo gì. Không chịu được thì biến ra khỏi nhà”.

Tôi bất lực nhìn chồng đi thâu đêm với gái lạ. Nhiều lúc tôi rất sợ anh sẽ mang bệnh tật về cho vợ. Điều
khiến tôi buồn nhất là việc anh định dâng vợ cho sếp. Chồng tôi bảo sau
cuộc gặp mặt cơ quan, sếp anh rất “kết” tôi. Anh đã sắp xếp để tôi đi
dùng bữa tối với sếp anh. 
 

Anh tỉ tê: “Gái
có công, chồng chẳng phụ”. Anh kể chuyện cơ quan chia bè kết phái. Anh
đang rất yếu thế. Tuần vừa rồi, anh đã mắc lỗi nặng trong việc định giá
tài sản thế chấp cho vay. Các lãnh đạo cơ quan đang định hạ cấp chồng
tôi xuống làm nhân viên. 

Chồng xin tôi hãy
vì gia đình mà chiều lòng sếp anh. Có như vậy, anh mới củng cố được địa
vị và thoát được tội làm sai quy trình nghiệp vụ. Tôi trả lời chồng cho
thời gian để suy nghĩ. 

Anh luôn giục tôi suy nghĩ gấp và hứa vẫn sẽ luôn yêu thương tôi. Chuyện này sẽ chỉ có tôi, anh và sếp anh biết. 

Mấy hôm nay tôi
nghĩ, liệu khi tôi đã lên giường với sếp của chồng thì anh còn tôn trọng
tôi nữa không? Tôi sẽ chỉ phải nhắm mắt làm liều một lần hay cả đời sẽ
phải phục vụ các lãnh đạo của chồng? Quan trọng nhất, anh có coi tôi là
vợ nữa không khi đề nghị điều trái khoáy này?

Tôi đã dọn một số
quần áo vào vali để bỏ đi nhưng tôi dùng dằng quá. Nếu bước ra khỏi nhà
mà không có công ăn việc làm, tôi sẽ sống sao đây?

Related Post