Vợ tôi yêu ba mẹ vợ hơn cả chồng


Dù làm bất cứ việc gì, cô ấy đều hỏi ý kiến ba mẹ vợ. Lúc nào vợ cũng trách tôi ích kỷ, không giúp đỡ cho nhà vợ.

Tôi
tên Nam, năm nay 31 tuổi, còn vợ tôi 30 tuổi. Tôi sống và lớn lên tại
TPHCM. Hôm nay tôi muốn viết tâm sự về cuộc hôn nhân của tôi và mong
nhận được những ý kiến chân thành của mọi người. 
 
Tôi
và bà xã cưới nhau đã được 4 năm và chúng tôi vừa có một con trai hơn 1
tháng tuổi. Chúng tôi quen và yêu nhau khi cả hai đang học cấp 3. Cứ
thế, tình yêu ấy kéo dài cho đến khi chúng tôi làm đám cưới là đúng 10
năm. 
 
Tôi
cứ ngỡ 10 năm quen nhau đã đủ để chúng tôi hiểu rõ về nhau nhưng thật
sự không đúng như vậy. Có thể vì chúng tôi biết có những điều cả 2 không
thích hợp với nhau nhưng vì cố chấp cho là sau khi kết hôn có thể thay
đổi đối phương nên vẫn quyết định đi đến hôn nhân.





Trước
khi cưới, tôi làm kinh doanh và cũng có thu nhập tương đối tốt. Chúng
tôi có nhà riêng do ba tôi để lại vì tất cả gia đình tôi đã định cư ở
nước ngoài (Gia đình tôi ở nước ngoài nhưng cũng khó khăn. Họ ở bên ấy
chỉ vừa đủ sống nên không giúp đỡ gì về tài chính cho chúng tôi
được). Khi đó vợ chồng chúng tôi rất hạnh phúc.





Khi
đó chúng tôi có dư một số tiền và vợ tôi rủ tôi hùn với mẹ vợ mua đất ở
Đà Nẵng (quê vợ) và tôi đã đồng ý đưa hết tiền cho vợ để đưa cho mẹ
vợ. Sau một thời gian, tôi nghe nói miếng đất đó bị giải tỏa và bồi
thường một phần tiền nhưng vợ tôi cũng không hề cho tôi biết là bồi
thường được bao nhiêu và thậm chí miếng đất đó ở đâu bây giờ tôi cũng
không biết. 

 
Thật
sự tôi cũng không quan tâm lắm vì lúc đó tôi còn làm được nhiều tiền
nên cũng ngại hỏi vợ rõ ràng về việc đó. Tôi lo vợ sẽ hiểu lầm là tôi sợ
nhà vợ lừa gạt. Chỉ có một lần tôi hỏi vợ mảnh đất ấy được bồi thường
bao nhiêu, cô ấy trả lời là không biết.
 

ấy bảo mẹ vợ nói lấy số tiền bồi thường đó để chia lại cho chúng tôi
nguyên cả miếng đất mà trước đây chúng tôi hùn mua với mẹ. Khi vợ nói
vậy thì tôi cũng không hỏi nữa. Nhà vợ tôi rất khá giả, nhiều đất đai và
cũng có tiếng tăm tại Đà Nẵng nhưng vì công việc làm ăn nên hiện tại mẹ
vợ cũng mắc nợ ngân hàng khá nhiều.
 
Sau
đó không may công việc làm ăn của tôi không còn suôn sẻ như trước và
gia đình tôi bị thiếu thốn,  sống không thoải mái. Trong khoảng thời
gian sống với nhau tôi rất buồn vì cô ấy. Tôi đã tâm sự nhiều lần nhưng
vợ tôi vẫn không thay đổi.
 
Đối
với tôi, gia đình và vợ con là quan trọng nhất. Tuy tôi rất yêu thương
ba mẹ mình nhưng trong thâm tâm vợ con và gia đình riêng của tôi là quan
trọng nhất. Nhưng vợ tôi thì không như vậy. Cô ấy chỉ yêu thương gia
đình và ba mẹ cô ấy hơn cả tôi.  
 
Chuyện
gì cô ấy cũng hỏi ý kiến mẹ trước khi làm dù đó là một chuyện nhỏ nhặt
mà cô ấy cũng không dám quyết định. Tôi góp ý bây giờ đã lớn và có gia
đình riêng thì tự quyết định, không phải chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến
mẹ. Nhưng cô ấy vẫn không thay đổi.
 
Vợ
tôi từ Đà Nẵng vào TPHCM học và ở chung với anh chị em nhà bà con từ
khi cô ấy học lớp 5. Sau khi tốt nghiệp đại học, vợ tôi chỉ đi làm một
thời gian (vì sức khỏe không tốt nên cô ấy ở nhà). Đôi khi ba mẹ vợ có
gửi tiền cho vợ tôi chi tiêu.
 
Sau
khi công việc làm ăn thất bại, có khoảng vài tháng chúng tôi phải sống
nhờ vào số tiền của mẹ vợ gửi cho. Sau đó gia đình vợ muốn vợ chồng tôi
về quê sống và phụ việc kinh doanh.  Ban đầu tôi nhất định không đồng ý
vì không muốn về bên vợ sống chung một nhà như vậy. Tôi cảm thấy gò bó
và không được thoải mái, một phần tôi cũng quen với cuộc sống tại
TPHCM. 
 
Tôi
cứ nghĩ khi nói ra cho vợ biết, cô ấy sẽ thông cảm và đồng ý ở lại
TPHCM sống với tôi. Nhưng thật buồn là cô ấy nói nếu tôi không đồng ý về
thì cô ấy vẫn sẽ về phụ giúp gia đình. Lúc đó tôi thật sự thất vọng. Và
cô ấy đã bỏ về quê để tôi sống ở TPHCM một mình. 
 
Thỉnh
thoảng một hai tháng cô ấy có lên TPHCM thăm tôi. Sau đó một thời gian
vợ tôi có thai đứa con hiện tại. Thật sự nếu không có đứa con này chắc
chúng tôi đã ly dị với nhau vì mỗi người sống một nơi.
 
Rồi
vì vợ con, tôi đã quyết định về quê vợ sống chung một nhà với gia đình
vợ. Khi phải sống nhờ nhà vợ, tôi thấy mặc cảm và xấu hổ.
 
Trong
thời gian vợ mang thai không ai chăm sóc nên tôi không đi làm được mà
chỉ phụ giúp công việc gia đình bên vợ và chăm sóc vợ. Nhưng công việc
lao động chân tay đó thật sự không phù hợp với tôi. Từ nhỏ đến lớn tôi
chỉ đi học rồi ra tự kinh doanh. Công việc của tôi là làm trong văn
phòng và chỉ sử dụng máy tính.  
 
 
Trong thời
gian sống ở nhà vợ, vài lần cô ấy đã lên mặt lớn tiếng với tôi trước bà
con bên vợ. Tôi đã nói với cô ấy có khó chịu gì thì vào phòng nói riêng
đừng làm như vậy. Nhưng tính cô ấy rất cố chấp và nói dai.
 

một lần tôi không nhịn nổi khi cô ấy lớn tiếng nói tôi này nọ trước mặt
mọi người trong gia đình mặc dù chuyện đó không phải là lỗi của tôi.
Chuyện là hai chúng tôi cùng đi đám cưới người anh họ. Sau đám tiệc tôi
có ngồi lại với mấy người anh họ và một người dượng của cô ấy (cô ấy
không thích uống bia và nói chuyện).
 
Khi
thấy vậy, cô ấy đến nói là chở cô ấy về nhà. Tôi nói chút nữa vì mọi
người đều bảo tôi ở lại chơi  nhưng cô ấy không đồng ý và đòi tôi phải
về nhà. T
hấy cô ấy đang mang thai nên tôi đành chiều và xin phép về trước dù trong lòng tôi rất khó chịu với thái độ đó của vợ.
 
Tôi
nghĩ chắc mọi người sẽ nói tôi là thằng sợ vợ lắm khi cô ayas bảo về là
về liền. Dù khó chịu trong lòng nhưng tôi vẫn cố nhịn mà không nói
tiếng nào.
Vậy mà khi về tới nhà cô ấy nói tôi đủ thứ trước mặt mọi người trong nhà.
 
Cô ấy
nói tôi là người không biết lựa người mà chơi, nhậu không biết đường về
dù lúc đó tôi còn rất tỉnh táo vì tôi chỉ mới uống khoảng 3 – 4 lon
bia…. Tôi đã không nói lại tiếng nào và bỏ vào phòng.
 
Sau
đó cô ấy tiếp tục vào phòng và nói những chuyện đó lần nữa với tôi. Tôi
thật không thể nhịn được và đã quát lại cô ấy. Lúc đó tôi như điên lên
muốn đập phá mọi thứ trong nhà nhưng tôi đã kìm lại được. Tôi muốn bỏ ra
khỏi nhà ngay lúc đó nhưng vì nhà không còn ai và cô ấy ngồi đó khóc. 
 

sợ ảnh hưởng đến em bé trong bụng nên tôi đã không bỏ đi mà ngồi lại
quan sát xem cô ấy có bị sao không. Sau đó vì không muốn ảnh hưởng đến
sức khỏe của con nên tôi đã chủ động đến làm hòa với vợ.
 
Nói
chung khi sống chung nhà với ba mẹ vợ, cô ấy không hề nghĩ đến cảm xúc
của tôi – người đang ở rể mà vợ còn tỏ vẻ khó chịu với tôi. Tôi làm
chuyện gì cô ấy cũng tỏ vẻ khó chịu, cau có trong khi những người khác
thì cô ấy không vậy. Tôi cũng cảm thấy nhục nhã khi phải ăn nhờ ở đậu
nhà vợ nhưng vì hoàn cảnh và vì con còn nhỏ nên tôi không muốn ra đi
ngay lúc này. 
 
Thật
tâm tôi cảm nhận tình cảm của tôi dành cho cô ấy đã không còn qua những
chuyện cô ấy làm với tôi. Lúc này tôi chỉ sống vì con. Nói ăn bám nhà
vợ nhưng bản thân tôi có thể tự đi làm ở TPHCM và mỗi tháng có thể dư ra
5 triệu. 
 
Thỉnh
thoảng tôi có mối làm ăn cũng kiếm được vài chục triệu đồng rồi số tiền
đó tôi cũng đưa hết cho vợ để đưa cho mẹ cô ấy mượn vì mẹ vợ tôi cũng
thường hay kẹt tiền trả tiền lãi ngân hàng. Mỗi ngày chúng tôi cứ sống
vậy, ăn uống trong nhà do mẹ cô ấy lo. Rồi mỗi khi cần tiền tiêu thì cô
ấy nói mẹ đưa lại vài triệu.
 
Nhưng
mỗi lần hỏi, mẹ vợ đều nói chúng tôi lấy làm gì, tiêu cái gì. Tôi cảm
thấy khó chịu vì điều đó. Cô ấy cho đó là chuyện bình thường nhung sao
cô ấy không nghĩ cô ấy là con khi xin tiền mẹ xài là chuyện bình thường.
Còn tôi là con rể thì phải khác. Tôi còn lòng tự trọng của người đàn
ông.  
 

vậy mới đây tôi có mối làm ăn dư ra hơn 10 triệu, tôi nói với vợ là
muốn giữ để khi cần mua gì thì tôi có tiền mà không phải hỏi mượn lại từ
mẹ vợ. Bởi mỗi khi tôi có tiền mà đưa cho bà, bà không tự trả lại cho
chúng tôi mà phải đợi đến khi chúng tôi hỏi bà mới đưa.
 
Nhưng
sau đó vợ tôi nói là tôi tính toán với gia đình cô ấy. Từ trước đến
nay gia đình cô ấy cho biết bao nhiêu tiền mà có tính toán gì đâu. Thật
sự cô ấy không hiểu được hoàn cảnh và cảm xúc của tôi, cô ấy chỉ biết
trách tôi khi tôi không làm đúng ý của cô ấy.
 
Tôi
thật bất ngờ và sốc khi cô ấy nói với tôi từ khi cưới tới giờ tôi không
lo được gì cho cô ấy mà toàn là mẹ cô ấy gửi tiền nuôi cô ấy. Cô ấy nói
lâu lâu tôi mới mua đồ cho vợ và chẳng giúp đỡ gì cho gia đình nhà vợ
cả. Tôi nghe xong như chết lặng đi.
 
Tôi
không hiểu sao cô ấy có thể nói ra những lời đó. Trước đây những lúc có
tiền tôi lo cho cô ấy đầy đủ như thế. Cô ấy muốn gì tôi cũng mua
cho. Khi làm ăn thất bại tôi cũng cố gắng dành dụm tiền riêng để mỗi
dịp sinh nhật, lễ tình nhân, hay kỷ niệm ngày cưới, tôi đều có thể mua
một món quà mà vợ thích.
 
Nếu dành
dụm chưa đủ tiền mua món quà cô ấy thích mà đến dịp lễ thì tôi cũng
nói với cô ấy là thông cảm và hẹn vợ một dịp khác khi có tiền tôi sẽ
tặng bù. Bởi vì tôi không muốn mua đại một món quà nào đó mà cô ấy không
thích.
 
Mỗi khi tôi có tiền mà mẹ cô ấy cần tiền tôi cũng đưa hết cho mẹ vợ để xoay sở. Trong
thời gian sống ở gia đình vợ, dù không thích và không phù hợp với
mình nhưng tôi cũng phụ làm công việc sản xuất kinh doanh. Chẳng lẽ
những điều tôi làm không phải là giúp gia đình vợ sao? Chẳng lẽ tôi có
bao nhiêu tiền cũng phải cho hết gia đình vợ thì mới gọi là giúp sao?  
 

ấy từng nói với tôi là đừng tính toán vì sau này ba mẹ vợ còn cho cô ấy
nhiều gấp trăm gấp ngàn lần như vậy. Nhưng cô ấy không biết được là tôi
không cần những điều đó, tôi chỉ muốn có những gì của riêng tôi làm ra.
 
Tôi
phải sống bên nhà vợ đã là một điều làm tôi buồn và xấu hổ với bản thân
mình nên tôi muốn có gì đó của riêng mình chứ không phải những tài sản
có được hoàn toàn từ nhà vợ. Tôi chỉ cần một gia đình mà vợ chồng con
cái sống vui vẻ hạnh phúc với nhau. Cho dù cuộc sống có khó khăn chút
tôi cũng chấp nhận. Tôi không cần giàu có mà tình cảm vợ chồng không có.
 


Qua
những điều cô ấy nói với tôi hôm nay, tôi cảm thấy mình thật vô dụng
và bị tổn thương khi để vợ mình nói ra những lời trên. Dù rất thương
con, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn sống ở đây thêm một thời gian. Đến khi
con được 3 tháng tuổi thì tôi sẽ về TPHCM sống và làm việc lấy tiền lo
cho con. Vợ chồng tôi đã như vậy với nhau thì không thể sống chung một
nhà nữa.


Bây
giờ tôi cảm thấy rất buồn, thất vọng về vợ, thất vọng về bản thân vô
dụng không thể lo được cho gia đình riêng của mình. Có lẽ chúng tôi nên
ly dị nhau để mỗi người có thể tìm được người khác thích hợp hơn.

 

Điều
tôi lo lắng nhất lúc này là con trai tôi. Tôi rất yêu thương và rất nhớ
con nếu phải xa nó. Và rồi nếu con tôi lớn lên khi không có tôi bên
cạnh thì sẽ thế nào? Tôi chỉ muốn cho con mọi điều tốt nhất. Lòng tôi
rối bời quá, mong mọi người hãy
cho tôi một lời khuyên chân thành.


Xin cám ơn rất nhiều!

Related Post