Tôi phải trả giá vì đặt điều cho tình cũ của anh


Bây giờ cô ấy đã có gia đình và con gần hai tuổi, trong khi tôi bị nhà anh cấm đoán quyết liệt.

Tôi, anh và người yêu cũ của anh làm cùng cơ quan. Khi
quen và chấp nhận làm người yêu của anh, tôi mới biết là anh vừa chia
tay người yêu cũ được một tuần. Cô ấy chính là người đã bắt chuyện và
kết bạn với tôi khi tôi mới bước chân vào đây làm việc. Cô ấy đã giúp
tôi cảm thấy không lạc lõng ở công ty mới.




Một ngày, cô ấy đã hẹn gặp riêng tôi để bảo tôi hãy
quan tâm, an ủi anh, đừng để anh quá buồn mà bỏ lỡ việc học, xao nhãng
công việc. Cô ấy nói hai người chia tay không phải vì không còn yêu nhau
nữa mà vì hoàn cảnh nên đành chấp nhận như vậy. Qua tìm hiểu, tôi biết
gia đình cô ấy đều làm việc cho nhà nước và có địa vị xã hội, trình độ
cô ấy cao còn anh thì thấp, những lời tác động xung quanh khiến anh tự
ái.

Vì cùng làm chung một cơ quan nên ra vào gặp mặt nhau,
tôi thấy anh vẫn dành cho cô ấy ánh mắt yêu thương. Mọi người trong cơ
quan nói với tôi là anh ấy yêu tôi không bằng cô ấy. Bởi khi yêu cô ấy,
anh ân cần, chăm lo từ chuyện nhỏ nhất, còn với tôi thì hoàn toàn ngược
lại. Tôi lo cho anh tiền bạc để anh tiêu xài. Mỗi lần anh gọi điện kêu
tôi ra gặp mặt thì dù ở bất cứ nơi nào, tôi cũng phải đến, không được
chậm trễ. Tôi không còn được là những gì mình thích và tất cả mọi việc
tôi làm đều phải hỏi ý của anh. Nếu anh không đồng ý thì tôi không dám
làm…




Tôi quyết định phải làm cho anh căm ghét cô ấy để anh
dành trọn tình cảm cho tôi. Tôi nhờ cô bạn thân của mình gọi điện về nhà
anh, nói với ba mẹ anh rằng anh và gia đình không xứng đáng với tôi,
gia đình tôi và khuyên ba mẹ anh nói anh không được quen tôi nữa. Sau
đó, tôi giả vờ khóc lóc bảo đó chính là do cô ấy làm để chia cắt anh và
tôi. Tôi còn tự làm rất nhiều chuyện nữa như thể mình là người bị hại.
Cuối cùng, tôi cũng đạt được mục đích, anh ghét cô ấy ra mặt.

Đầu năm 2008, cô ấy chuyển công tác. Đến cuối năm đó
thì lập gia đình. Anh cũng có mặt tại lễ cưới của cô ấy nhưng do nhà
trai mời. Tôi thấy cách anh nhìn và nắm tay cô ấy vẫn rất trìu mến. Tôi
nghĩ mình đã thất bại vì bên cạnh tôi, anh không còn là một người ấp áp,
tình cảm như anh dành cho cô ấy mà chỉ là cộc cằn.

Hiện giờ, cô ấy đã có con gần 2 tuổi. Còn tôi phải
nhận hậu quả từ những gì mình đã gây ra là sự cấm đoán quyết liệt từ
phía gia đình anh. Tôi thấy hối hận, day dứt và xấu hổ khi chạm mặt với
cô ấy vì quan hệ công tác, cô ấy vẫn thường xuyên ghé cơ quan tôi và nhà
chồng cô ấy lại gần nhà tôi. Tôi và anh cũng đã chia tay nhau sau 5 năm
quen nhau. Tôi luôn cảm thấy có lỗi về những gì mình đã làm. Mong các
bạn cho tôi lời khuyên bây giờ tôi nên làm gì?

Related Post