Trả nợ chị gái bằng người tôi yêu


Hàng ngày, cười nói cùng chị mà lòng tôi đau như dao cứa. Dẫu sao, chị đã hy sinh để tôi trốn thoát khỏi cái đêm ghê tởm ấy. Tôi nợ chị.

Đọc
những tâm sự về chuyện em gái muốn ở cùng vợ chồng chị, tôi cảm thấy có
nhiều điểm đồng điệu trong mối quan hệ này. Câu chuyện của tôi mang nỗi
niềm khó nói từ cả phía tôi lẫn anh rể.




Tôi năm nay 24 tuổi, ít
hơn chị gái 2 tuổi. Song phong và lối sống khiến tôi trông trẻ trung hơn
hẳn so với chị. Tôi thích diện áo phông cách điệu và quần bò xước. Tôi
hay dí dỏm, bông đùa, nụ cười luôn nở trên môi mỗi lúc nói chuyện. Ngược
lại, chị thích mặc đồ đứng đắn và cư xử khuôn phép. Thế nên, những
người xung quanh tôi vẫn thường bông đùa rằng: Trông tôi giống thiếu nữ
vào xuân, còn chị như người đàn bà trung niên nghiêm nghị.

Anh rể
và chị tôi cưới nhau được 3 năm. Anh chị đã có 1 con gái nhỏ đáng yêu.
Nhìn bề ngoài, họ là cặp đôi hạnh phúc hoàn hảo. Anh rể tôi làm nhân
viên đối ngoại của một công ty lớn nên thu nhập rất cao. Chị là giáo
viên dạy giỏi của thành phố. Đời sống của hai vợ chồng trí thức rất êm
đềm. Giữa anh chị ít xảy ra xung đột lớn nhưng lại có mạch rạn nứt hạnh
phúc đang lớn dần. Có lẽ, chẳng ai hiểu được chuyện này ngoài 3 chúng
tôi.




Nói tới 3 chúng tôi, bạn đừng nghĩ tôi là người đàn
bà đã xen vào làm cắt ngang hạnh phúc của anh chị. Quả thật, tôi có nỗi
niềm sâu kín riêng. Khác với vẻ bề ngoài hời hợt, tôi có đời sống nội
tâm khá sâu sắc. 3 năm trước, tôi đã nhường mối tình đầu đẹp đẽ của mình
cho chị gái.

Tôi và anh rể đã từng yêu nhau say đắm. Chúng tôi
đã quen nhau trong một buổi giao lưu giữa công đoàn của 2 công ty. Hơn 2
tháng nói chuyện rất “gợp gu”, chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Mối tình của
hai người trẻ tuổi yêu nhau thật nồng nàn. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ
dẫn anh về ra mắt gia đình mình.

Anh thì đã ngỏ lời cầu hôn và
định ngày đưa tôi về ra mắt gia đình anh. Tôi háo hức mơ tưởng tới ngày
mặc chiếc áo cưới trắng tinh sánh bước bên chú rể là anh. Tôi sẽ nấu món
ngon cho anh ăn mỗi ngày. Nhưng…

Tới một ngày, tôi và chị gái đi
sinh nhật người em họ. Chúng tôi về hơi trễ, trời đêm tối mịt mùng.
Dường như có bước chân nào đó cứ dồn dập tiến dần tới chỗ chúng tôi. Tôi
và chị gái chạy vội. Chị tôi té chân ngã. Có hai bóng người đàn ông
lôi chân chị tôi. Tôi toan lao vào cứu chị. Chị hét lớn: “Chạy đi”. Tôi
ba chân bốn cẳng chạy. Chạy suốt mười lăm phút, tôi mới gặp được một bà
trung niên đi đường. Tôi cầu khẩn bà cho xin cuộc điện thoại để gọi về
gia đình. Bố mẹ tôi tìm được chị trong cảnh quần áo chị bị xé rách, mặt
tím bầm vì đã bị hãm hiếp. Từ đó, chị rất ít tiếp xúc với đàn ông bởi ám
ảnh về sự nhơ nhớp của mình.

Có hôm, người yêu đèo tôi đi chơi.
Bất ngờ, chị bắt gặp 2 chúng tôi. Không hiểu sao lúc ấy tôi lại ngượng
ngập giới thiệu anh là đồng nghiệp. Chị tôi và anh nói chuyện hồi lâu.
Tối về, chị cười với tôi tâm sự: “Đó là người đàn ông đầu tiên mà chị có
cảm giác bình an”. Tôi nín lặng.

Tuần sau, tôi hẹn hò với một
người bạn trai mới và nói lời chia tay với anh. Thực sự, đóng chỉ là màn
kịch từ phía tôi. Dù anh có van xin thế nào, tôi vẫn “ném” vào mặt anh
những lời chối tai để anh chấm dứt chuyện tình cảm với mình.

Mỗi
ngày, chị gái đều kể cho tôi nghe tiến triển chuyện tình cảm của chị với
anh. Tôi cười nói cùng chị mà lòng đau như bị dao cứa. Dẫu sao, chị đã
hy sinh để tôi trốn thoát khỏi cái đêm ghê tởm ấy. Tôi nợ chị và trả nợ
cho chị bằng chính người tôi yêu.

Chẳng bao lâu, anh gọi điện cho
tôi nói rằng: Tháng sau anh sẽ kết hôn và muốn tôi tới chúc phúc. Anh
nghẹn ngào: “Anh muốn chạy trốn hình bóng của em nên đành lòng kết hôn”.
Giá mà anh biết, tôi cũng đang nuốt nước mắt vào trong. Tôi bảo sẽ gửi
quà mừng tới đám cưới, song không thể ở nhà dự vì tôi trốn tránh bằng
cách đi du lịch nước ngoài.

Trở về sau chuyến du ngoạn, tôi mua rất nhiều quà
về cho gia đình. Cả nhà cười nói vui vẻ trừ anh. Lúc tôi đang tưới hoa
ngoài sân, anh tới định nói chuyện nhưng tôi ngăn lại. Tôi nói: “Nếu còn
yêu em, anh hãy cố gắng chăm sóc tốt cho chị gái em. Em xin anh đấy!”.

3
năm trôi qua, chúng tôi gặp mặt nhau trong sự sượng sùng mà những người
trong gia đình tôi chẳng hay biết. Anh nhắn tin vào điện thoại của tôi
dòng chữ: “Anh muốn ly hôn. Anh còn rất yêu em.” Tôi trả lời một từ duy
nhất: “Không”.

Gần đây, anh uống rượu rất nhiều. Trông anh trở
nên mệt mỏi và chán chường. Anh hẹn tôi đi uống nước. Anh đã ôm chặt lấy
tôi và nói: “Nếu em không đồng ý, anh chẳng thiết sống nữa”. Tối hôm
ấy, nhà tôi nhận được hung tin, anh rể bị tai nạn xe máy làm gãy chân
trái. Mọi người đến viện chăm sóc cho anh nhưng anh không chịu ăn uống
và bất hợp tác với bác sĩ. Tôi đợi lúc không có người thân bên cạnh thì
cố gắng an ủi anh. Anh rất nghe lời và chịu để tôi bón cơm cho.

Một
bên là chị gái, một bên là người yêu cũ. Nếu anh rể bỏ chị cưới tôi thì
chị gái tôi có chịu nổi cú sốc này không? Còn nếu không đồng ý nối lại
tình cảm với anh, tôi e đây không phải là tai nạn duy nhất. Cuộc sống
của tôi bế tắc quá!

Related Post