Ở nơi đâu tôi có thể thấy người


Trong tiếng mưa lặng thầm, hãy để tôi biết ở nơi đâu tôi có thể thấy người.

Tôi đã gặp người 10 năm về trước, khi còn là những cô cậu học trò vùi
đầu bên trang sách. 10 năm về trước, chưa một lần trò chuyện, chưa một
lần mỉm cười với nhau. Dù ánh mắt đã có đôi lần chạm, tiếng cười đã có
đôi lần văng vẳng vào tai của những kẻ giả vờ vô tình. 10 năm sau, tôi
gặp lại người. Gặp lại theo cái nghĩa là của sự chuyện trò qua lại vu vơ
trên mạng, qua những câu chuyện đời thường người kể tôi nghe. Cái gặp
của hai kẻ tha hương, vẫn đang chứa đầy hoài bão, khát vọng của tuổi
trẻ, vẫn chưa biết nơi đâu là bờ bến dừng chân. Người là chàng trai biên
thùy nơi bạt ngàn nắng gió, còn tôi vẫn là cô gái bướng bỉnh ôm hoài
bão về một ngày không xa sẽ đặt chân qua bên kia bán cầu, thỏa mãn ước
mơ được chu du, được khám phá. Tôi như một cơn gió rong chơi, thích được
cảm giác phiêu bồng nay đây mai đó. Nhưng cơn gió vô tình bị níu giữ
bởi một người không đâu – là người đó, có biết không người.




Tôi thương người, không bởi những vật chất hào
nhoáng xa hoa mà con người ta vốn đặt cho những thước đo về tình yêu,
cho cuộc sống. Tôi thương người bởi được nghe cái giọng ngái ngủ như mèo
con trong điện thoại mỗi khi tôi gọi người thức dậy, tôi thương người
bởi những câu nói ân cần giản dị người dành cho tôi mỗi ngày. Con bé
ngốc nghếch là tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rung động trước những điều
bình dị như vậy. Có phải tại cuộc sống quá đỗi bộn bề để tôi tìm thấy
nơi người một sự bình yên. Có phải cuộc sống quá đối phức tạp để tôi tìm
thấy nơi người những điều dung dị nhất… Đã bao lần tôi hình dung một
cuộc sống màu hồng bên cạnh người, nơi tôi có thể trở về là tôi, như một
người vợ đảm đang ngoan hiền. Đã bao lần tôi mơ được nằm bên cạnh
người, được lặng nghe hơi thở trầm ấm của người. Nhưng có lẽ chẳng được
đâu phải không người. Có lẽ cơn gió sẽ chỉ dừng chân chút thôi để cảm
nhận được tiếng lòng thổn thức, đủ để hiểu được một khoảng lặng trong
cuộc đời mà nó không dễ gì có được. Hay phải chăng tại tình yêu của
người dành cho tôi không đủ lớn để níu giữ tôi lại trong cuộc đời của
người?

Ở nơi đâu tôi có thể thấy người, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, bao, ra di, tinh yeu, duoc yeu, dan ba, yeu nguoi, hanh phuc, co be, khao khat, noi nho, yeu anh, tinh yeu nu gioi, niu keo

Hãy để tôi biết, ở nơi đâu tôi có thể thấy người… (Ảnh minh họa)




Người bước vào cuộc đời tôi lặng lẽ âm thầm, và rồi người cũng sẽ ra đi
lặng lẽ âm thầm như vậy. Người nói thương tôi, nhưng trong cuộc sống
này có bao nhiêu điều người ta muốn mà không làm được, có bao nhiêu thứ
mà người ta cần phải chôn chặt trong đáy lòng. Tôi mặc kệ. Mặc kệ cho
người nghĩ gì nhưng tôi cứ yêu người đấy thôi. Cho dù sau này người có
bảo rằng tình cảm đó là ngộ nhận, tôi vẫn muốn được nói tiếng yêu người.
Tôi tự cho mình cái quyền ấy, quyền yêu và khao khát được yêu. Tôi mặc
kệ những rào cản, tôi mặc kệ xa cách về địa lý, tôi mặc kệ giọt nước mắt
vẫn lăn dài trên hàng mi ướt đẫm mỗi đêm tôi nhớ người. Tôi yêu người,
yêu một điều gì đó gần gũi mà quá xa xôi.

Ngoài trời mưa lạnh lắm người ạ, tôi đưa tay với mãi mà sao không
chạm được tới người. Trong tiếng mưa tôi nghe thấy tiếng người rất khẽ,
rất khẽ dẫn tôi đi trong niềm xúc cảm miên man, trong một thế giới không
thực mà tôi tự vẽ ra cho mình. Nhưng xin người, dù một lần thôi, hãy để
tôi sống miên man trong cái thế giới ấy. Bởi chỉ có chìm đắm trong thế
giới của người, tôi mới tìm thấy được niềm hạnh phúc thực sự. Bởi chỉ
trong cái thế giới ấy, tôi mới có thể trở thành một người đàn bà
đúng nghĩa. Hãy cứ để tôi nhớ, hãy cứ để tôi yêu, người nhé. Đừng phá
tan đi những ảo vọng, những xúc cảm vô biên mà tôi nâng niu tặng người.
Trong tiếng mưa lặng thầm, hãy để tôi biết ở nơi đâu tôi có thể thấy
người…

Related Post