Mất vợ vì tội trăng hoa


Những lời yêu thương, nhớ nhung của Mai cứ lôi cuốn tôi, kéo tôi ra khỏi cái mái ấm đang có của mình.

Hơn 20 năm vật lộn để có cơ ngơi như ngày nay, tôi thấy mình như già
đi nhiều so với cái tuổi 45. Bấy lâu nay tôi mải mê với kiếm tiền, thăng
tiến hết năm này qua năm khác, rồi mua nhà, đổi xe. Tôi cũng chẳng có
thì giờ để ngắm lại vợ, nhìn lại cuộc hôn nhân của chính mình.




Nói là vợ chồng nhưng tính ra đi làm cả ngày, ai lo việc nấy, cứ sáng cả
hai vợ chồng cùng đi làm, đến khuya mới về, bữa tối không được duy trì
đều đặn. Có khi thì tắm gội, ăn uống qua loa, rồi lăn ra ngủ. Vậy nên
chúng tôi không có nhiều thời gian chăm sóc, quan tâm đến nhau. Chuyện
con cái, nhà cửa, nội ngoại đều một tay vợ tôi lo lắng, quán xuyến hết
cả. Tôi chỉ mỗi nhiệm vụ đi làm đem tiền về là chính.

Mới đây chừng nửa năm, trong một lần kí hợp đồng với bên đối tác, tôi
gặp Mai. Có lẽ đó là giây phút tôi cảm nhận vẻ đẹp xung quanh mình. Ở
Mai có một sức hút lớn mà tôi không sao rời mắt. Cuối buổi, tôi ngỏ lời
xin số điện thoại của Mai và có liên lạc qua lại.

Cái đáng nói là Mai cũng rất nhiệt tình trò chuyện, có khi còn chủ động
gọi điện, nhắn tin trước cho tôi. Nghe những câu chuyện rôm rả và những
tâm sự đời thường của em, tôi thấy cuộc sống có những đổi khác, sôi động
hơn. Sau vài lần gặp gỡ hẹn hò, thế rồi tình cảm nảy sinh.




Mất vợ vì tội trăng hoa - 1

Tôi phải làm sao để níu kéo mái ấm của mình? (ảnh minh họa)

Vậy nên chưa từng bị “hạ gục” bởi một cô gái nào ngoài vợ, vậy mà
thoáng chốc, tôi đã say như điếu đổ trước một cô gái trẻ măng, kém mình
tới gần 20 tuổi. Tôi thích thú khi Mai nhõng nhẽo và thấy hình như mình
đã trẻ ra nhiều. Có lúc tôi cảm giác em mới là duyên số, là tình yêu
thực sự của mình. Nhưng khi nhìn lại người vợ tần tảo cùng mình bấy lâu
nay, nhìn hai đứa con giờ đều đã lớn (một đứa lớp 12, một đứa lớp 8),
tôi lại thấy mình thật thô bỉ, thật khốn nạn. Tuy thế, tôi vẫn chẳng thể
“đừng”, chẳng thể dừng chân trước tiếng mời gọi của cô người tình trẻ.

Tôi lấy lý do bận rộn với những buổi tiếp khách, ngoại giao để được đi
ra ngoài nhiều hơn. Những khi ấy, tôi thường chiều chuộng Mai, đưa cô ấy
đi ăn, đi mua sắm ở những nơi sang trọng.

Có lúc tôi thấy làm vậy thật có lỗi với vợ con nhưng rồi trước sự sôi
nổi, trẻ trung của Mai, tôi không sao kìm được lòng mình, nhất là mỗi
khi Mai gọi tôi là “chồng ơi”. Tôi tự biện minh cho mình rằng đã mệt mỏi
với việc lăn lộn kiếm tiền lo cho vợ con, đến nay kinh tế đã khá giả,
ổn định, tôi cần được sống cho mình.

Nếu như trước đây, tôi không có cuối tuần để nghỉ ngơi thì bây giờ, cứ
thứ 6 là tôi nói dối vợ đi ra ngoài gặp gỡ đối tác làm ăn hoặc đi công
tác để đến với Mai. Sự dí dỏm, yêu đời của Mai đã khiến tôi lao đao thực
sự. Dù không quá xinh đẹp nhưng cô ấy cứ hút hồn tôi. Thế là hết lần
này đến lần khác tôi lấy lý do công việc để gặp gỡ Mai mà vợ không hề
hay biết.

Từ khi có Mai, tôi thấy cuộc sống sao mà ý nghĩa, bận rộn thế. Ban đầu
tôi và nàng hẹn nhau ở nhà nghỉ, khách sạn. Nhưng sau đó thì tôi mua hẳn
cho cô ấy một căn hộ nhỏ ở ven ngoại thành để tiện qua lại mà chẳng sợ
bị phát hiện.

Những lời nói dối vợ để đi công tác diễn ra đều đều để tôi kéo dài, sống
lại với mối tình bất chính. Chỉ đến khi đối mặt với lá đơn ly hôn của
vợ, trước ánh mắt coi thường của hai đứa con, tôi mới giật mình ân hận.
Tôi đang không biết phải níu kéo mái ấm của mình như thế nào đây vì thực
lòng đến lúc này, tôi vẫn không muốn để mất nó.

Related Post