Chồng hiền quá nên người nhà chồng bắt nạt tôi


Tôi kể nỗi khó khăn với chồng. Chồng nói: “Vợ chắt bóp chi tiêu cho đủ sống. Mẹ, chị dâu và em không có tiền nên mới thế”. Chắc chồng nghĩ, tôi là thiên tài chắt muối thành mắm đây.

Đọc
bài “Chồng lành như đất, “bỏ thì thương vương thì tội” trên đây,
trong lòng tôi trào dâng nhiều cảm xúc. Tôi có anh chồng hiền lành quá
độ. Hiền tới mức nhu nhược khiến tôi phải chịu đựng nhiều uất ức lắm.
Cuộc sống của tôi bế tắc và tẻ nhạt vô cùng.




Tôi đồng ý bước chân
lên xe hoa về nhà chồng được hơn một năm nay. Do chưa có điều kiện kinh
tế nên vợ chồng tôi vẫn sống chung với gia đình nhà chồng. Chồng tôi là
người đàn ông duy nhất trong nhà. Bố chồng tôi làm kỹ sư công trình nên
hay đi công tác tới các vùng miền, ít khi về nhà. Anh chồng tôi đang đi
tu nghiệp sinh tại Nhật Bản. Ở nhà, ngoài vợ chồng tôi chỉ có những
người đàn bà: mẹ chồng, chị dâu và em gái chồng.

Người ta thường
nói: Hai người đàn bà với một con vịt là thành một cái chợ, chắc là chợ
cóc. Còn gia đình tôi có bốn người đàn bà sống chung dưới một mái nhà
nên nó thành chợ lớn cũng không quá ngạc nhiên. Chuyện cãi vã xảy ra như
cơm bữa trong ngôi nhà nhỏ của chúng tôi.

 

Sự bất công nằm ở chỗ, tất cả những người đàn
bà ấy tạo thành một chiến lũy, chống lại tôi. Từ ngày bước chân về gia
đình này, tôi ngẫm lại bản thân chưa hề làm sai việc gì khiến họ phải
hậm hực. Chẳng lẽ, họ đang ghen tuông với tôi vì chồng luôn tay kề môi
ấp, trong khi họ phải gối chiếc đơn chăn sao?




Nhà có 4 người đàn
bà, song tôi phải tự tay làm tất cả mọi việc, từ nấu cơm, giặt giũ tới
dọn dẹp nhà cửa. Trong khi hàng ngày tôi vẫn phải tới cơ quan làm việc.
Người tôi luôn rã rời, thiếu sức sống, da dẻ xanh xao vì phải làm việc
quá nhiều. Tôi tỏ ý không bằng lòng.

Mẹ chồng tôi thấy thế, bảo:
“Ở nhà toàn việc vặt, thôi con làm đi, đỡ người khác phải mó tay vào”.
Chị dâu tôi lên tiếng: “Em dâu làm việc nhà là đúng rồi”. Em gái chồng
cũng chẳng vừa: “Các chị là dâu thì phải làm việc nhà. Em là con gái.
Con gái là con người ta”. Ai cũng nói có lý cả. Chẳng lẽ suy nghĩ của
tôi là vô lý.

 
Một ngày tôi chỉ được ngủ có gần 5 tiếng. Còn tôi
phải đi làm công sở và làm việc nhà. Tôi cần được sự động viên từ chồng
để xoa dịu nỗi uất ức. Chồng tôi thở dài nói: “Em là dâu đảm mà, chịu
khó tí vậy”. Trời ơi, chẳng lẽ từ trước tới giờ tôi không chịu khó?
Chồng là đàn ông trong nhà. Nhưng anh không có được lời nói nào có “uy”
để lấy lại sự công bằng cho vợ.

Mỗi sáng, tôi đều phải dậy sớm đi
chợ. Mẹ chồng tôi không đưa cho tôi tiền ăn dẫu bố mẹ chồng tôi đều có
thu nhập cao nhất nhà. Tôi nín lặng vì trách nhiệm của con cái đối với
bậc sinh thành. Vài tháng, chị dâu mới đưa tiền đi chợ cho tôi tiền chi
tiêu. Còn đa phần, dẫu tôi có nhắc khéo, chị vẫn tảng lờ không nghe
thấy. Mặc dù, lương kế toán cho doanh nghiệp liên doanh với nước ngoài
của chị dâu không hề thấp. Em chồng tôi thì tuyên bố thẳng: “Em chưa
chồng, chưa con, trách nhiệm của gia đình phải nuôi em”. Thế nên, dẫu
thu nhập của vợ chồng tôi được chục triệu một tháng mà vẫn trong cảnh
túng thiếu vì phải chi sinh hoạt phí cho cả gia đình. Đủ các khoản: tiền
ăn, tiền điện nước, tiền điện thoại…Tôi điên đầu lên vì mớ hóa đơn tiền
cứ treo lủng lẳng trước mặt mỗi tháng.

Tôi kể nỗi khó khăn với
chồng, anh nói: “Vợ chắt bóp chi tiêu cho đủ sống. Mẹ, chị dâu và em
không có tiền nên mới thế”. Chắc chồng nghĩ, tôi là thiên tài chắt muối
thành mắm đây.

Ngôi nhà mà gia đình chúng tôi đang ở chưa làm sổ
đỏ do bờ tường phía cuối nhà có tranh chấp với hai hộ bên cạnh. Nghe
nói, sau này chỗ nhà chúng tôi đang ở sẽ bị Nhà nước thu hồi để lấy đất
xây công trình công cộng. Đất chưa có sổ đỏ được đền bù rất thấp. Gia
đình tôi bàn bạc phải làm sổ đỏ gấp trước khi chính quyền ra bản quy
hoạch đất cụ thể khu vực này.

Mẹ chồng và chị dâu giao cho tôi
việc đi làm sổ đỏ. Họ nói: “Cứ làm đi, tiền bạc sẽ tính toán sau”. Tôi
răm rắp làm theo. Vợ chồng tôi không có tiền dư nên tôi phải chạy về vay
bố mẹ đẻ tiền để lo làm sổ đỏ. Tôi phải mất bốn mươi triệu để hai nhà
hàng xóm đồng ý ký vào biên bản giáp lai đất và thôi kiện việc tranh
chấp đất. Sau sáu tháng, dồn công dồn của, tôi làm xong được tấm sổ đỏ
mang tên bố mẹ chồng về đưa cho mẹ chồng. Tôi nói với mẹ số tiền chi phí
cho việc làm sổ đỏ. Mẹ chồng tôi chẳng hề nói câu nào.

 
Đến lúc Nhà nước đền bù cho 1,4 tỷ tiền đất để
giải phóng mặt bằng và cấp cho 100m đất tái định cư. Bố mẹ chồng tôi xây
nhà trên 100m đất ấy hết 800 triệu đồng, còn dư tiền 600 triệu đồng. Mẹ
chồng cho chị chồng tôi 300 triệu đồng, cho em chồng 150 triệu đồng. Số
còn lại, mẹ gửi vào sổ tiết kiệm. Mẹ bảo: “Tiền làm sổ đỏ thì hết bao
nhiêu chứ”. Mẹ chẳng trả cho tôi tiền tôi đã vay của nhà ngoại để làm sổ
đỏ.

Chồng tôi nói: “Người trong gia đình mà em cứ quan trọng
chuyện tiền nong. Mẹ không đưa thì thôi”. Tôi nuốt nghẹn về nói dối với
nhà ngoại là mẹ chồng đã đưa tiền làm sổ đỏ. Song vợ chồng tôi lỡ tay
tiêu hết nên sẽ góp trả sau.

Bạn bè tôi ai cũng khen tôi lấy được
chồng hiền sướng. Chẳng bao giờ bị chồng quát tháo hoặc đánh đập. Khổ
nỗi, nào họ có biết chồng tôi hiền lành chẳng làm tấm bình phong che chở
được tôi trong sóng gió gia đình. Tôi không bị chồng bạo hành song tôi
bị vùi dập trước những người đàn bà nhà chồng vì anh hiền quá chẳng bảo
vệ được tôi. Đúng là hiền quá hóa nhu nhược thật.

Lấy chồng lành quá khổ thế đấy. Tôi nên làm gì bây giờ để cuộc sống trong gia đình nhà chồng trở nên “dễ thở” hơn?

Related Post