Hai kẻ đói khát đến với nhau


Tôi cũng không nhớ anh đã phủ những nụ hôn khao khát bao nhiêu lâu trên thân thể tôi.

Chồng tôi ngoài việc chu cấp cho tôi đủ đời sống kinh tế, vật chất, thì chỉ như một người bạn cùng phòng. Vì với anh ấy, sex
như là một nghĩa vụ, và tôi có cảm giác như anh chỉ coi tôi là một thứ
công cụ cần thiết cho cuộc sống ngoài công việc. Đừng nói tới việc trò
chuyện cùng chồng tôi, vì chỉ dăm ba câu hỏi thăm, anh lại kết thúc bằng
việc: “Thôi em lo chuyện công việc làm gì cho nhức đầu” và nhiệm vụ của tôi là phục vụ anh, để anh thỏa mãn và… đi ngủ!




Tôi cũng không đòi hỏi, nếu như không vì đứa bạn của tôi có cuộc sống
chăn gối quá lý tưởng và thường rót vào đầu tôi những suy nghĩ kiểu:
Tôi đã bao giờ được thử kiểu A, làm kiểu B chưa? Tôi đã bao giờ lên đỉnh
tới 3 lần trong cùng một đêm chưa… Nghe mà ghen tức. Và rồi tôi quyết
định làm một điều vô cùng ngu ngốc: Cặp bồ cùng anh chàng đồng nghiệp.

Hai kẻ đói khát đến với nhau, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, ke thu ba, chuyen tinh yeu, hon nhan, chuyen gia dinh, tinh yeu gioi tre, ngoai tinh voi dong nghiep, bao

Tôi tự giận mình đã để say khướt vì rượu của anh… (Ảnh minh họa)




Anh ấy hơn tôi 5 tuổi, cũng đã có gia đình. Chúng tôi đi ăn trưa cùng
nhau. Anh mang rượu của anh đi, còn tôi thì chẳng hiểu sao hôm ấy dễ
dàng say kinh khủng với rượu vang pha rượu mạnh. Đến độ tôi không đứng
lên nổi. Chỉ nhớ anh phải xốc nách tôi và lo lắng gọi tôi ầm ĩ khi tôi
cố mãi mà không lết ra khỏi phòng vệ sinh được. Tôi uống được. Tôi đâu
dễ say như thế. Anh đưa tôi đến một khách sạn, lấy phòng và dìu tôi nằm
lên giường. Cổ họng tôi như bốc cháy vì hơi rượu nóng. Anh lo lắng lấy
nước cho tôi, nhưng tôi thậm chí còn không nghển cổ lên mà uống được.
Thật bất ngờ, anh ngậm nước vào miệng và nhẹ nhàng ép môi anh vào môi
tôi. Lần đầu tiên trong đời, tôi uống nước từ miệng một người đàn ông.
Tôi biết mình đang trong cơn say đến không tỉnh táo nhưng sâu thẳm tim
tôi, tôi mở lòng đón nhận một cảm giác ngọt ngào đến không cưỡng lại
nổi. Tôi cũng không nhớ anh đã phủ những nụ hôn khao khát bao nhiêu lâu
trên thân thể tôi. Chỉ biết, tôi thức dậy trong trạng thái dầu óc nặng
trịch, nhưng thân thể thì có cảm giác vừa được tắm táp và massage rất kỹ
lưỡng. Anh nhìn tôi tủm tỉm cười. Thấy tôi xấu hổ. Tôi tự giận mình đã
để say khướt vì rượu của anh…

Cứ tưởng sẽ là vậy thôi, mà rồi tôi không thể rời anh được. Tôi đã
nhắn tin chấm dứt mọi thứ vì thấy tội lỗi. Nhưng rồi lại lao vào anh ta
mỗi khi hai đứa gặp nhau. Như thể chúng tôi đều là hai kẻ đói khát vậy.
Đó là chuỗi ngày mộng mị của tôi.

Cho đến khi tôi quyết định ly dị chồng mình và làm lại cuộc đời mới
bởi không còn yêu chồng mình được nữa thì cũng là lúc tôi quyết định rời
khỏi anh – đồng nghiệp của tôi. Nó là một quyết định sáng suốt nhất mà
tôi đã từng có. Bởi giữa tôi với chồng mình thì tình yêu đã cạn kiệt
rồi. Bởi giữa tôi và anh chỉ là mộng mị với nhau và chỉ là cuộc chơi của
hai xác thân. Và tôi cần phải kết liễu cuộc hôn nhân ấy cũng
như một mối quan hệ không ràng buộc ấy. Mặc dù có những lúc, nhớ lại,
tôi vẫn thầm cảm ơn anh đồng nghiệp – người đã giúp tôi đủ dũng cảm để
khép lại một cuộc hôn nhân thiếu công bằng của mình.

Related Post