Mất tất cả vì người lạ vào nhầm phòng


Tôi biết chiều chuộng đàn bà, làm họ vui và luôn có mặt những khi họ cần…

Tôi ngồi bên một cô bạn gái, đã lâu lắm không gặp. Hôm nay cô ấy
khóc, còn tôi thì lặng lẽ theo dõi thái độ và hành động của cô ấy. Thật
đáng thương thay khi cô ta nói: ‘Mất tất cả vì người lạ vào nhầm phòng’.

Đột nhiên tôi mỉm cười và trong lòng không hề tỏ vẻ chua xót. Tôi là
một gã đàn ông nghị lực nhưng cũng rất lãng mạn và dễ yếu lòng! Đúng
thế, tôi biết chiều chuộng đàn bà, làm họ vui và luôn có mặt những khi
họ cần… Tôi có thể lang thang đi cả đêm, nghe người ta tâm sự, cũng
như bây giờ phải nghe kể những niềm riêng không đầu không cuối. Trong
tôi những lúc như vậy chỉ tồn tại một câu hỏi duy nhất là: tại sao những
người đàn bà như vậy bắt buộc phải cần đàn ông bên cạnh, nhất là khi
yếu lòng? Chẳng lẽ chỉ cần quen biết thì sẽ không lọi dụng ư?!

Tôi hiểu những người như cô bạn gái kém duyên của mình, họ đang hụt hẫng, lỡ chân bởi hai chữ ‘tình yêu‘.
Còn đàn ông chúng tôi thì dù đi đâu, cũng không nghĩ quá lâu về một
người ngoài cảm giác được ve vuốt cộng thêm và sự thỏa thuê xác thịt. Ừ,
mà nói ra với cô ấy bây giờ có lẽ hơi phũ phàng và  khiếm nhã nên tôi
chỉ biết an ủi, bâng quơ, giản đơn là: cuộc sống có nhiều điều không thể
giải thích và đôi khi luôn không công bằng cho một ai đó.

Mất tất cả vì người lạ vào nhầm phòng, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, ngoai tinh, chuyen tinh yeu, ke thu ba, tinh yeu nu gioi, hanh phuc, yeu thuong, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao, gioi tre 9x

Tôi hiểu những người như cô bạn gái kém duyên của mình, họ đang hụt hẫng, lỡ chân bởi hai chữ ‘tình yêu’ (Ảnh minh họa)

Và rồi, tôi say cùng cô ấy, với vài li rượu đắng trong bar, mệt nhoài
và vô bổ… Tôi chỉ là một người bạn không hơn, biết lịch sự ngồi cùng
và đưa cô ấy về khi cần thiết. Tôi đã quá quen với hơi men và thân thể
của đàn bà… Một mình, chuếch choáng và lâng lâng trên con đường xưa cũ,
thoáng nghe một mùi hương hăng hắc khiến tôi nhớ cô ta, một người lẻ
bóng, đơn độc và thích nói ‘không’ rất ngắn gọn…

Phải rồi, một ả lãng đãng, si tình và nghẹt thở bởi sự cụt lủn, chẳng
biết mình là ai, ở đâu và cần phải tương tác thật với cuộc sống như thế
nào… tôi không thể nhìn ra bản chất đúng nhất của một người đàn bà
qua cô ta, không phác họa nổi khuôn mặt cô bằng một hình mẫu nào nhất
định, đó là một ẩn ý, luôn là một dấu hỏi và thách thức sự kiên nhẫn của
đàn ông nếu cần tìm lời giải đáp.

Đôi khi, trong cuộc đời mình, tôi cũng có rất nhiều sự trống vắng vô
bờ mà không hiểu vì sao hay cũng như những người phụ nữ kia chỉ muốn
quên đi  một cách nhẹ nhàng và rũ bỏ nhanh chóng… Nhưng là đàn ông,
tôi không thể khóc, chỉ mua vui, tìm vui và quanh quẩn với cái tổ ấm của
mình, nơi mà tôi  dừng chân sau một lần chọn lựa… chia tay sự tự do,
độc thân và buộc cuộc sống bằng sợi dây trách nhiệm của một đức ông
chồng.