Phố đèn đỏ Manhatta qua lời kể của gái bán dâm Việt


Người ta vẫn biết đến New York như một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới và Manhattan được xem là trái tim của New York. Ít ai biết rằng, Manhatta nổi tiếng với những phố hàng hiệu, cuộc sống xa hoa và đầy sôi động lại là phố đèn đỏ lớn nhất ở New York.
“Điều khiến mọi người sốc nhất khi ở đây – Đó là gái điếm” – Lisa Trần,
một cô gái gốc Việt sống tại New York, hành nghề gái bán dâm kể về cuộc
đời của mình và những gì cô thấy ở New York qua cách nhìn của riêng
mình.

Ở bên trong “quả táo”




Mại dâm được coi là nghề lâu đời nhất
trong lịch sử và cho tới tận bây giờ, nó vẫn chưa có dấu hiệu biến mất.
Theo thời gian, “nghề” này có những biến đổi và Ủy ban quốc tế Quyền gái
mại dâm có cả Điều lệ thế giới đối với Quyền gái mại dâm.

Theo đó, gái mại dâm được đảm bảo tất cả
nhân quyền và tự do nhân sự, bao gồm cả quyền tự do ngôn luận, du lịch,
di trú, làm việc, hôn nhân, làm mẹ và quyền bảo hiểm thất nghiệp, bảo
hiểm y tế và nhà ở.

Ở New York, một trong những thành phố
giàu có nhất trên thế giới, theo thời gian, mại dâm cũng có những biến
đổi theo nhu cầu của “khách hàng”. Kinh tế phát triển, nhu cầu giải trí
cao hơn nên các hình thức “ masage”,”nhảy múa”, “hộ tống” và “hẹn hò” đã
nhanh chóng được thay thế.




Lisa Trần, gái bán dâm gốc Việt chuyên nghiệp tại New York, trong trang phục đi làm ban ngày.
Lisa Trần, gái bán dâm gốc Việt chuyên nghiệp tại New York, trong trang phục đi làm ban ngày.

Một thương hiệu cao cấp đã được sinh ra.
Việc thay đổi này khiến các số tiền mà gái mại dâm kiếm được từ khách
hàng cũng cao hơn và đôi lúc, vì giá cả cao nên tệ nạn mại dâm có khi
được xem như một nghề có phần đáng kính.

Lisa Trần cho biết, khi cô mới vào nghề,
có khách hàng sẵn sàng trả cho cô một giá rất cao để cô trở thành người
tình không ràng buộc của họ và đặc biệt, họ thích cô bởi những kinh
nghiệm giường chiếu.

Những gái mại dâm ở New York cũng có
người chịu sự quản lí  của các madame (người “quản lý” là phụ nữ), cũng
có người làm tự do. Cao cấp hơn, họ có “công ty” của mình. Làm việc với
“công ty”, lao động tình dục được nhận 60% trong tổng số 350$.

“Công ty” trả tiền quảng cáo và tiền cho
nhân viên an ninh. Khách hàng tự lo tiền khách sạn và đồ uống. Gái bán
dâm có khách nhờ người khác dắt mối sẽ được nhận 75$, trong đó phải trừ
đi 25% cho người dắt mối và 30% vào những ngày cuối tuần.

Các cô gái hành nghề tự do được nhận
toàn bộ số tiền mình kiếm được là 150$ nhưng cô phải tự chi trả tiền
tiếp thị trực tuyến, tiền đi lại, tiền cho những người bán hàng và tiền
thuốc cho khách hàng. Mại dâm phân phối nhiều nhất ở khu vực Midtown và
Muray Hill.

Trước kia, khẩu hiệu của các cô gái hành
nghề này là: “Không công việc, không tiền, không nhà: Chọn mại dâm” và
tới giờ, nó vẫn còn nguyên quyền lực dù học vị của các cô được tăng lên
rất nhiều và cũng có khá nhiều trong số đó có một công việc cụ thể ngoài
mại dâm.

Theo một điều tra từ phía các madam, có
63% các cô gái chuyển đến New York từ các tiểu bang khác sau khi tốt
nghiệp trung học và tất nhiên, các cô chuyển đến New York không phải với
ý nghĩ để biến mình thành gái mại dâm.

Gần như tất cả đều có một công việc hợp
pháp trước khi làm gái mại dâm và ngay cả khi đang làm gái mại dâm, họ
cũng có một công việc ngoài lề: 86% các cô gái đã tốt nghiệp trung học,
53% tốt nghiệp đại học và 19% tốt nghiệp cao đẳng.

Trong đó có 47% các cô phục vụ trong các
nhà hàng, 11% làm trong nghệ thuật, 43% kinh doanh nhỏ, 9% làm trong
ngành xuất bản (số vượt quá 100% vì trùng lặp trong kinh nghiệm làm
việc).

Gái mại dâm tự do kiếm được 75$ cho mỗi
giao dịch điển hình, 1 năm bị bỏ tù ít nhất 2 lần và bị đánh đập trung
bình 4 lần/năm. Họ luôn mang theo một con dao nhỏ bỏ túi như một biện
pháp để bảo vệ chính mình và tiền kiếm được dùng để trả tiền thuốc.

Gái mại dâm trong các “công ty”  kiếm
được khoảng 50% trong tổng tiền thu được cho mỗi giao dịch, hiếm khi gặp
vấn đề với cảnh sát, bị đánh đập trung bình  2 lần/năm, làm việc để trả
tiền cho giày dép và quần áo.

Gái mại dâm sống như thế nào?

Khu trọ của Lisa Trần ở Bronx, New York City
Khu trọ của Lisa Trần ở Bronx, New York City

Tôi được một người bạn giới thiệu cho
Lisa Trần khi anh biết tôi đang thực hiện một nghiên cứu về cuộc sống
của gái mại dâm ở thành phố này. Lisa Trần là nhân viên phục vụ cho nhà
hàng của bạn tôi và anh bạn tôi biết cô là gái mại dâm vào buổi tối vì
chính anh đã từng là khách hàng của cô.

Tôi tiếp cận với Lisa Trần trong cương
vị là một công nhân, hoàn toàn không quen biết gì với ông chủ nhà hàng
cô đang làm. Phải mất hơn 3 tháng, tôi mới nhận được sự tin tưởng của
Trần. Tôi không bao giờ hỏi chuyện cô quá nhiều và quá tò mò về cuộc
sống của cô.

Tôi phải thể hiện sự dửng dưng hết mức
có thể. Khi được Trần tin tưởng, cô bắt đầu kể cho tôi nghe về câu
chuyện của mình. Tôi thường tập trung vào câu hỏi tài chính để cô cảm
thấy không nghi ngờ. Cô kiếm được bao nhiêu tiền, chi phí ra sao và việc
hành nghề này khiến cô cảm thấy thế nào?

Lisa Trần, 26 tuổi, hành nghề mại dâm từ
năm 18 tuổi. Cô là người Mỹ gốc Việt. Bố mẹ Trần đều là người Việt
nhưng sinh ra và lớn lên ở Califonia. Sau khi bố mẹ cô li hôn, cô rời
nhà đến New York để tìm kiếm một tương lai khác cho mình và để thoát
khỏi cơn trầm cảm cô mắc phải khi bố mẹ chia tay.

Đến New York, Trần ở nhờ nhà một người
bạn và xin việc tại một cửa hàng quần áo nhỏ. Số tiền kiếm được hàng
tháng không đủ để chi trả cho sinh hoạt hàng ngày và tiền học của Trần.
Trần theo học một khóa nấu ăn.

Đúng theo công thức: “Không công việc,
không tiền, không nhà: Chọn mại dâm”, Trần dù đã có việc nhưng việc
không đủ để nuôi sống cô nên cô chọn mại dâm làm đường đi của mình.

Bố mẹ Trần sau khi chia tay, có gia đình
mới nên bận rộn với hạnh phúc của mình, Trần trở thành vật thừa trong
đời sống của họ. Đương nhiên vì lẽ đó, cô không được bố mẹ quan tâm đến.

Lisa Trần nói tiếng Việt khá thành thạo.
Có lẽ vì bố mẹ là người Việt nên ít nhiều trong nếp sống và suy nghĩ
của cô bị ảnh hưởng bởi truyền thống và đạo đức Việt.

Khi mới vào nghề, Trần chỉ nhận khách
đúng đến khi đủ tiền để cô học và duy trì cuộc sống hàng ngày rồi dừng
lại và sang tháng mới mới bắt đầu đi khách tiếp.

Cô hành nghề tự do. Lần đầu tiên, Trần
được nhận 100$. Cao hơn so với bình thường vì khách hàng hài lòng khi
biết đó là lần đầu của cô. Khi đã quen nghề, Trần có một lượng khách
quen nhất định, thu nhập ổn định hơn.

Cô cũng có vài người bạn làm nghề. Thi
thoảng, họ chia mối khách cho nhau. Trần sống ở Bronx vì giá cả ở khu
này rẻ hơn so với ở Manhatta. Hàng ngày, cô đi tàu điện ngầm sang
Manhatta để học và làm việc.

Trần kể: “Việc hành nghề tự do khiến tôi
thoải mái về thời gian. Nhưng sau đó, các madame bắt đầu tìm cách đưa
tôi vào trong tổ chức của họ để kiếm thêm lợi nhuận. Họ cho người quẩn
quanh khu trọ của tôi ở Bronx và khiến tôi nghiện ma túy sau nhiều lần
ép tôi hít thuốc”.

Vì nghiện nên Trần bỏ học và tập trung
vào công việc của mình vì cô cần nhiều tiền hơn. Các madam sẽ dắt mối
cho Trần và giúp Trần có thêm nhiều khách hàng.

“Năm 20 tuổi, tôi thành gái mại dâm
chuyên nghiệp, có mã số riêng, số điện thoại riêng để khách gọi và có
tên riêng. Tôi không dùng tên thật của mình để tiếp khách” – Trần kể.

Lượng khách đến với Trần khá nhiều vì cô
còn trẻ, xinh xắn và có chất giọng lạ. Khách hàng thích nghe cô nói
nhưng nhiều người e ngại vì cô nghiện ma túy. Các madam mất công gây
nghiện cho cô giờ lại bỏ thời gian để cai nghiện cho Trần.

Gái mại dâm bị nghiện và không bị nghiện
sẽ hưởng mức giá khác nhau và tất nhiên, không nghiện sẽ được trả giá
cao hơn. Cô không có ý định quay lại với việc học của mình mà quyết định
hành nghề mại dâm như nghề chính của mình.

Ban ngày, cô làm phục vụ chỉ là để hưởng
chút cuộc sống của người bình thường, được kết bạn với xã hội và giao
lưu với các tầng lớp khác nhau trong xã hội. Việc làm phục vụ trong nhà
hàng cũng giúp cô kiếm cho mình một số lượng khách nhất định.

Vì tin tưởng nên Trần kể cho tôi nghe
khá nhiều điều lạ và có phần thú vị trong quá trình hành nghề của cô.
Nhất là câu chuyện vì sao cô chuyển sang chỉ phục vụ cho khách hàng là
người Việt hoặc gốc Việt và khước từ mọi khách hàng có quốc tịch khác dù
họ sẵn sàng trả giá hàng nghìn đô cho một lần ân ái với cô.

Cô cũng kể cho tôi nghe về bộ sưu tập
underwear khách hàng của cô sau mỗi lần ái ân. Trần không coi đó là
chiến tích mà cô coi đó là kỉ niệm.

“Tôi có thói quen sưu tập underwear của
khách hàng từ khi đổi người “quản lý”. Trước, quản lý của tôi là các
madam, giờ tôi chịu sự quản lý của một Pimp (người “quản lý” là đàn
ông)” – Trần tâm sự.

(Còn tiếp)

Related Post