Chồng coi tôi giống như một… con điếm


Chết sẽ chấm dứt tất cả, chết đi tôi sẽ được giải thoát khỏi con người tồi tệ và bẩn thỉu ấy. Nhưng còn con tôi, nghĩ đến con, tôi lại thấy mình phải có trách nhiệm sống…

chồng
Chồng coi tôi như một thứ đồ chơi tình dục

Phải nói ra những điều này quả thật tôi cũng vô cùng xấu hổ, nhưng nếu
như không nói ra thì tôi cũng sợ rằng một ngày nào đó tôi không còn được
yên thân mà sống trên cõi đời này nữa… hoặc cũng có thể là tôi sống
mà không bằng chết.




Không được may mắn như bao nhiêu người con gái khác, tôi sinh ra trong
một gia đình nông nghiệp nghèo hèn, lam lũ… lại càng tồi tệ hơn khi
tôi sở hữu một thân hình xấu xí thô kệch.

Vậy nên trong suốt thời kỳ được coi là đẹp nhất của thời con gái tôi vẫn
luôn mặc cảm, tự ti… và không khi nào dám tự tin vào chính bản thân,
“nhan sắc” của mình. Tôi cũng chưa bao giờ dám ước ao sẽ có một người
đàn ông yêu mình và lấy về làm vợ.

Vậy nên khi có người làm mối tôi cho một người đàn ông hơn mình một
giáp, lại đã có hai đời vợ đã ly hôn, gia đình tôi đã khuyên tôi đồng ý,
vì sợ mang tiếng là có con gái ế chồng. Cũng chẳng còn lựa chọn nào
khác, nên tôi quyết định lấy người đàn ông đã 2 lần vợ bỏ làm chồng.




Ngày mới cưới tôi cũng cố gắng làm đủ mọi cách để thay đổi, thuần hóa
con người, tính cách của anh… Nhưng cuối cùng tất cả công lao của tôi
cũng trở thành vô nghĩa, anh vẫn chứng nào tật ấy, chuyên quyền, gia
trưởng, vũ phu như ngày xưa.

Càng tồi tệ hơn khi chồng tôi lại có thêm cả thói ham mê cờ bạc, đàn đúm
rượu chè… anh rất hay mang tiền của gia đình để thả vào những canh
bạc đỏ đen và những trận rượu say mèm thâu đêm suốt sáng.

Nhục nhã hơn là cứ sau những lần say sưa như vậy anh lại mang tôi ra để
làm thứ đồ chơi giải trí “tình dục” cho thỏa mãn cái nhu cầu bệnh hoạn
của anh…

Anh bắt tôi phải phục vụ anh tất cả các kiểu, cách mà anh học được trong
đĩa “sex” cùng với các lần ra ngoài vui vẻ với gái làng chơi… Đôi khi
anh còn dùng cả những dụng cụ hỗ trợ bên ngoài khác để hành thân xác
của tôi nhằm đạt mục đích thỏa mãn sự sung sướng bệnh hoạn của mình.

Và tất cả những lần như vậy tôi đều phải miễn cưỡng, ngoan ngoãn đáp ứng
các yêu cầu của anh. Vì chỉ cần, tôi có một hành động gì đó để cưỡng
lại, thì y như rằng anh sẽ chửi rủa và đánh đập tôi thậm tệ, giống như
một con vật nuôi trong nhà.

Tôi đành phải cắn răng làm theo, nhưng luôn cảm thấy mình nhục nhã vô
cùng và không khác gì một con gái điếm chứ tôi chẳng thấy cảm xúc gì mà
toàn là nhơ nhuốc và dơ bẩn. Tôi hận anh, và căm ghét anh.

Đã có rất nhiều lần tôi muốn chết đi, chết sẽ chấm dứt tất cả, chết đi
tôi sẽ được giải thoát khỏi con người tồi tệ và bẩn thỉu ấy. Nhưng còn
con tôi, nghĩ đến con, tôi lại thấy mình phải có trách nhiệm sống.

Nhưng tôi muốn ly hôn, có điều, khi tôi vừa nói ra ý định của mình thì
bố mẹ tôi đã gào thét lên, và bảo với tôi rằng, nếu ly hôn thì đi đâu
thì đi, cấm không cho về nhà, và không thèm nhìn mặt nữa. Vì gia đình
tôi ở quê, vẫn còn tư tưởng phong kiến, nên chuyện ly hôn là vô cùng
khủng khiếp. Vì từ trước đến nay, chưa có ai trong gia đình ly hôn
chồng/ vợ.

Tôi lại cũng chưa bao giờ kể những chuyện  bị chồng bạo hành tình dục cho bố mẹ và gia đình nghe.

Tôi đang như người mắc kẹt lại trong nỗi đau, muốn tự giải thoát mà khôn
dám giải thoát cho mình. Bởi gánh nặng trên vai mình là đứa con, và bố
mẹ. Tôi muốn nhận được những lời khuyên từ độc giả.
    
Nguyễn Thị Tâm (NB)

Related Post