Tôi là một kẻ vong ân phụ nghĩa?


Sau cái buổi trưa tội lỗi đó, tôi và Hoa thường xuyên lén lút gặp nhau ở bên ngoài.




Chúng tôi đã có những giây phút hoan lạc đầy tội lỗi (Ảnh minh họa)




Tôi là một nhà địa chất học. Công việc của tôi thường xuyên phải đi
đây đi đó công tác dài ngày. Có những đợt, dự án nghiên cứu lớn, đòi hỏi
mất nhiều thời gian cho việc phân tích, khảo sát địa tầng nên tôi phải
xa nhà cả năm ròng. Công việc của tôi cũng không phải nặng nhọc gì nhưng
nó chứa đựng nhiều nguy hiểm rình rập.

Tôi không sao quên được 5 năm trước, viện của chúng tôi có một dự án
nghiên cứu về địa tầng của vùng núi Tây Nguyên. Khu vực chúng tôi khảo
sát nằm trên một ngọn núi cao, địa hình dốc, núi đá nham nhở và rất xa
khu trung tâm. Đi công tác vào đúng dịp nắng nóng nên chúng tôi thường
phải tranh thủ lúc rạng sáng và chiều muộn mới bắt đầu làm việc để tránh
cái nắng oi bức như thiêu như đốt.

Hôm ấy khoảng 6h chiều, đoàn khảo sát của chúng tôi đang làm việc thì
cơn mưa ập đến. Ở cái nơi đầu sóng ngọn gió này, gió mưa táp vào mặt
khiến ai nấy đều cảm thấy hoảng sợ. Mọi người vội vã trở về lán tránh
mưa. Chỉ duy nhất có tôi do hiếu thắng, muốn thử cảm giác mạnh nên nhất
quyết ở lại. Nhưng tôi không ngờ, đó là cái ngày định mệnh của tôi.

Tôi men theo hàng cây để quan sát khung cảnh phía dưới. Bất ngờ, tay
tôi trượt ra khỏi thân cây làm người tôi ngã nhào xuống dưới. Khi tỉnh
giấc, tôi nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng nhỏ. Nhìn trước,
nhìn sau mà chẳng thấy ai, tôi toan đứng dậy nhưng người tôi đau nhừ,
không nhấc lên được. Đúng lúc đó, một người đàn ông với dáng hình nhỏ
nhắn tay bưng bát cháo bốc khói nghi ngút tiến lại gần.

Sau vài ba câu chuyện hỏi thăm tôi biết anh ta tên là Lâm. Chính Lâm
là người đã cứu tôi về đây khi tôi lao từ trên xuống vách núi. Đúng lúc
đó, anh Lâm đi lấy củi trên núi về. Thấy tôi nằm bất tỉnh trên đường nên
anh đã đưa tôi về nhà, sơ cứu vết thương cho tôi. Tôi thầm cảm ơn anh
và thấy hối hận vì sự mạo hiểm dại dột của mình.

Câu chuyện đang rôm rả thì tôi thấy một người phụ nữ đang thập thò
ngoài cửa. Lâm hớn hở kêu người đàn bà vào nhà rồi khoe tít tít “Giới thiệu với chú, đây là Hoa, vợ của anh”. Ước
chừng Hoa cũng trạc tuổi tôi. Phải công nhận rằng Hoa là một cô gái rất
xinh đẹp. Trong cô toát lên một vẻ đẹp rất thánh thiện và chân quê.

Bắt gặp ánh mắt đầy vẻ săm soi của tôi, Hoa bẽn lẽn cúi đầu. Còn anh
Lâm, thấy tôi khen anh khéo chọn được cô vợ đẹp thì cười khoái chí như
một đứa trẻ được mẹ khen ngợi.

Còn về phần tôi, sau khi trở lại chỗ làm việc, tôi thầm tiếc thương
cho Hoa “đẹp người đẹp nết” mà lại phải sống trong một nơi xa xôi hẻo
lánh này, chôi vùi tuổi thanh xuân với một người chồng không có tương
lai. Tâm trí tôi cứ luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh của Hoa. Ngay cả trong
những giấc mơ, tôi cũng không thoát khỏi những ý nghĩ về cô ấy. Tôi luôn
mơ thấy được bên cạnh Hoa, được nắm tay cô ấy đi trên con đường thơ
mộng, trao cô ấy những nụ hôn thậy nồng cháy của tình yêu.
Tôi lại ấp ủ một ý nghĩ sẽ giải thoát cho Hoa. Tôi tưởng tượng ra vẻ
rạng ngời hạnh phúc của Hoa khi sống với một người chồng thành đạt như
tôi trong ngôi nhà đầy đủ tiện nghi giữa thành phố phồn hoa.

Tôi là một kẻ vong ân phụ nghĩa, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, lam lo yeu thuong, vo ban, len lut, tinh yeu, vo chong, len giuong, khat khao, ham muon, toi loi, bao

Trong đầu tôi chỉ có thể nghĩ tới Hoa cũng những giây phút yêu đương (Ảnh minh họa)

Kể từ đó, mỗi lúc rảnh rỗi, tôi thường xuyên ghé thăm Lâm để anh em
hàn huyên tâm sự cũng như phụ giúp anh những việc lặt vặt trong nhà
nhưng mục đích chính của tôi chỉ để nhìn thấy Hoa cho vơi bớt nỗi nhớ
mong khắc khoải trong lòng. Lâm không hề hoài nghi mà nhiệt tình đoán
tiếp tôi, coi tôi như anh em ruột thịt trong nhà.

Dường như Hoa cũng nhận ra những khác biệt trong cách cư xử của tôi
với cô ấy nên mỗi khi tôi xuất hiện trong ngôi nhà này là cô ấy lại kiếm
đủ lý do để tránh không phải chạm mặt với tôi. Cô ấy càng hờ hững như
vậy lại càng khiến tim tôi cồn cào khát vọng chinh phục, giành bằng được
cô từ tay Lâm.

Trưa hôm ấy, tôi ghé thăm Lâm. Vừa vào tới sân, tôi gặp Hoa. Nghe cô
nói Lâm vừa lên núi đi săn thú cùng mấy người bạn ở dưới bản. Tôi biết
rằng đây là một cơ hội hiếm có để tôi và Hoa ở gần nhau nên dù Hoa tỏ
thái độ xua đuổi nhưng tôi nhất quyết không chịu ra về. Bực bội, Hoa
vùng vằng bỏ công việc đang làm dở tay vào trong nhà.

Trong lúc ấy, không kiềm chế được bản thân, tôi chạy nhào vào ôm chầm
lấy Hoa trước sự ngỡ ngàng đến sửng sốt của cô ấy. Cô ấy chống cự lại
một cách quyết liệt nhưng không thể thoát khỏi vòng tay rắn chắc và
những lời đường mật của một kẻ si tình.

Bất lực, Hoa buông xuôi. Biết Hoa đã bị thuần phục nên tôi ra sức rót
những lời đường mật vào tai Hoa. Sau khi người Hoa mềm nhũn ra, tôi bắt
đầu đặt lên môi cô một nụ hôn thật dài, thật nồng cháy. Ban đầu cô chỉ
nhận nó một cách gượng gạo nhưng sau đó, Hoa cũng vồn vã đáp lại đầy
khao khát. Tay chân tôi bắt đầu lần rờ, vuốt ve khắp cơ thể cô. Khi cảm
nhận được Hoa đã sẵn sàng “nhập cuộc”, tôi cuống cuồng giúp cô cởi đồ.
Đôi mắt tôi như một con thú khát mồi khi từng mảnh vải trên người cô
được lột ra. Và chúng tôi đã có những giây phút hoan lạc đầy tội lỗi
trên chính chiếc giường mà vợ chồng Hoa đã từng ái ân.

Sau cái buổi trưa tội lỗi đó, tôi và Hoa thường xuyên lén lút
gặp nhau ở bên ngoài. Tôi biết mình làm như vậy là xấu xa, là đáng bị
lên án nhưng tôi không sao kiểm soát được bản thân mình. Trong đầu tôi
chỉ có thể nghĩ tới Hoa cũng những giây phút yêu đương.

Giờ đây, sau khi trở lại cuộc sống nơi thành phố xa hoa nhưng chúng
tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Hàng năm, tôi vẫn tranh thủ về
thăm vợ chồng Lâm một vài lần. Lâm vẫn không hề biết chuyện nên vẫn ân
cần đón tiếp. Thậm chí, anh còn nhường cho tôi chiếc giường của vợ chồng
anh cho tôi nằm ngủ. Và lần nào cũng vậy, tranh thủ những lúc anh ra
thị trấn mua đồ về thết đãi khách hay những khi anh ngủ say nơi góc sân
nhà thì tôi lại tìm cách “đưa vợ anh lên giường”.

Nhiều khi tôi thấy hành động đó của mình là tội lỗi, đáng bị lên án
nhưng đó là tình cảm chân thành của tôi dành cho vợ anh. Hơn nữa, Hoa
cũng tự nguyện và yêu tôi chứ tôi đau có ép buộc gì cô ấy. Tôi cứ tự an
ủi mình rằng nếu một ngày mọi chuyện có vỡ lở thì tôi cũng đâu phải là
một kẻ vong ân phụ nghĩa.

Related Post