Nước mắt đêm tân hôn


Năm em lên tám tuổi… trong một lần ở nhà học bài, chú hàng xóm sang chơi và giả vờ hướng dẫn giải bài tập giúp em. Lợi dụng em trẻ con, ngây thơ, chú ấy đã…

Khi đọc những bài viết liên quan đến “Chuyện trinh tiết”,
tôi thấy thương và đồng cảm với nhân vật trong đó và bây
giờ, với cương vị của một độc giả trung thành, một người đã theo sát
những bài viết của độc giả trên chuyên mục, tôi cũng muốn chia sẻ với các bạn câu chuyện của mình, câu chuyện của vợ chồng tôi xảy ra cách đây gần một năm.




Tôi và vợ tôi yêu nhau ba năm thì về đích
bằng một đám cưới ấm cúng và được sự chúc phúc của hai bên gia đình.
Tôi là một người đàn ông hiện đại nhưng tôi vẫn luôn coi trọng vấn đề
trinh tiết của người phụ nữ, còn vợ tôi cũng là một người vợ có phẩm
hạnh, được sinh ra trong một gia đình gia giáo. Suốt ba năm yêu nhau,
chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép của tình yêu, cũng như
tôi không bao giờ đòi hỏi cô ấy phải hiến dâng tất cả để chứng tỏ tình
yêu của mình. Chúng tôi yêu nhau, trân trọng nhau, cùng nhau vun vén và
gìn giữ tình yêu để đợi ngày đơm hoa kết trái.




Ngày cưới bộn bề với biết bao công việc,
đón khách, tiếp khách, uống rượu mừng cùng khách khứa và người thân,
dường như cả hai chúng tôi đều rất mệt. Nhưng khi tiệc tan, tôi bế vợ
mình vào phòng với bao nỗi hân hoan, hạnh phúc. Vậy là kể từ giây phút
đó, chúng tôi là của nhau, thuộc về nhau mãi mãi. Tôi bế cô ấy vào lòng
và thì thầm: “Anh đã mong đợi giây phút này từ lâu lắm rồi. Kể từ
bây giờ, chúng mình sẽ thuộc về nhau mãi mãi. Anh sẽ cùng em đi đến hết
cuộc đời này”…
Và vợ tôi đã khóc khi nghe được những lời chân thành
của người chồng mà cô ấy hết mực yêu thương. Tôi trân trọng bế cô
ấy trên tay và đặt nhẹ lên giường cưới hạnh phúc của vợ chồng… giây phút
ấy đối với chúng tôi thật sự thiêng liêng. Dù không nói nhưng qua ánh
mắt, cử chỉ, chúng tôi ngầm hiểu rằng, kể từ giây phút này, chúng tôi sẽ
thuộc về nhau, mãi mãi…

Anh sẽ cùng em đi đến hết cuộc đời này… (Ảnh minh họa)


Tôi nhẹ nhàng cởi bỏ bộ váy ngủ của vợ,
nhẹ nhàng hôn lên môi, lên mặt và bắt đầu nhâm nhi khắp cơ thể cô ấy… và
cả hai chúng tôi đã hòa hợp với nhau trong niềm hạnh phúc thăng hoa của
chồng vợ. Nhưng rồi… sau những phút giây ân ái thăng hoa ấy, tôi không
nhìn thấy những giọt máu đào loang lổ trên tấm ga trải giường trắng
toát. Tôi nhìn thấy sự lo âu, sợ hãi xen lẫn nỗi buồn đau trong đôi mắt
vợ mình… và tôi nhìn cô ấy như cố để hỏi: “Sao không có giọt máu nào em nhỉ?”.
Cô ấy úp mặt vào lòng tôi khóc nức nở như một đứa trẻ… giây phút ấy,
tôi vừa giận, vừa thương… nhưng vì yêu vợ, tôi ôm chặt cô ấy vào lòng vỗ
về: “Anh yêu em mà! Đừng khóc nữa… miễn sao bây giờ chúng mình sống
chân thành và trọn vẹn với nhau là được. Đừng khóc nữa nghe em… anh yêu
em mà!”.


Trong đêm hôm ấy, vợ tôi đã kể cho tôi nghe về sự thật mà cô ấy đã cất giấu bao nhiêu năm “Ngày
còn nhỏ, bố mẹ em đi làm hết, chỉ có em ở nhà một mình. Năm em lên tám
tuổi… trong một lần ở nhà học bài, chú hàng xóm sang chơi và giả vờ
hướng dẫn giải bài tập giúp em. Lợi dụng em trẻ con, ngây thơ, chú ấy
đã…”
– Nói đến đấy, cô ấy khóc nức nở: “Em xin lỗi! Em đã giấu anh chuyện này cho đến ngày cưới. Nhưng em sợ khi anh biết được sự thật, anh sẽ không yêu em nữa…”,
tôi hiểu được nỗi đau tột cùng của vợ mình, hiểu được sự dằn vặt lương
tâm của cô ấy khi đến với tôi, và càng hiểu được tình yêu cô ấy dành cho
tôi lớn lao đến nhường nào! Chỉ vì sợ mất tôi mà cô ấy đã không dám nói
sự thật này cho tôi biết khi hai đứa còn yêu nhau… nhưng tôi đâu phải
là người đàn ông hẹp hòi và ích kỉ như vậy? Tôi càng không có quyền để
trách móc vợ mình khi cô ấy đã không giữ được cái màng trinh mỏng manh
như biết bao thiếu nữ khác… và tôi hiểu, đấy là nỗi bất hạnh của cô ấy,
là nỗi đau mà không phải ai cũng hiểu và cảm thông… Chính vì thế, tôi
càng yêu và trân trọng cô ấy hơn, càng muốn được bên cạnh và bù đắp cho
cô ấy nhiều hơn nữa…

Chỉ vì sợ mất tôi mà cô ấy đã không dám nói sự thật này cho tôi biết khi hai đứa còn yêu nhau… (Ảnh minh họa)


Khi biết được sự thật về quá khứ của vợ,
tôi không còn coi trọng những giọt máu đào trong đêm tân hôn nữa. Bởi
khi đến với tôi, cô ấy đã dành cho tôi một tình yêu chân thành mà tôi
chưa bao giờ được đón nhận, cô ấy đã ở bên cạnh, quan tâm, chăm sóc tôi
những hôm đau ốm, lo lắng cho tôi những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống
và công việc… vậy thì hà cớ gì tôi phải tức giận khi đã không phải là
người đàn ông đầu tiên chiếm được sự trinh trắng của cô ấy?

Vậy là vợ chồng chúng tôi đã chung sống
với nhau dưới một mái ấm gia đình được hơn một năm rồi. Giờ đây, cô ấy
đang mang trong mình giọt máu của tôi, là sản phẩm tình yêu được kết
tinh từ hai đứa. Hạnh phúc khi mình sắp được làm bố, hạnh phúc vì đã có
một mái ấm gia đình yên vui… và càng hạnh phúc hơn khi có được một người
vợ yêu thương chồng, nấu cho chồng những bữa cơm ngon, động viên chồng
những lúc gặp khó khăn trong công việc, và là người vợ khéo léo, luôn
vun vén cho hạnh phúc gia đình.

Các bạn ạ! Trinh tiết của phụ nữ đâu phải
chỉ là cái màng trinh mong manh ấy… mà trinh tiết của người phụ nữ thể
hiện ở sự thủy chung, son sắc, là phẩm hạnh tốt đẹp, cao quý mà họ luôn
bộc lộ trong cuộc sống gia đình, chồng vợ!

Tôi chia sẻ câu chuyện của mình… hi vọng, nó có thể góp một phần không nhỏ trong quan niệm trinh tiết của người phụ nữ thời nay.

Related Post