Buông tay hay cố gắng?


Đau khổ hết rồi lại đến tổn thương, chẳng có ngày nào hạnh phúc ở bên trọn vẹn.




Mình không thể tìm ra lối thoát (Ảnh minh họa)

Mình luôn có một phương trâm sống từ trước đến giờ là: đã làm một
việc gì thì sẽ không nói lời hối hận, nếu sai chỉ cố gắng để khắc phục
sai lầm đó. Nhưng với cuộc hôn nhân này, mình thực sự không thể không
nói rằng mình rất hối hận, mình đã sai và thật sự cũng không có cơ hội
để khắc phục sai lầm ấy. Không thể quay đầu và chỉ có
thể tiếp tục bước về phía trước con đường mà mình đã chọn. Không thể
trách cứ ai, không thể đổ lỗi cho ai, không thể tìm ra lối thoát nào ít
tổn thương cho mọi người nhất.




Mình đã sai khi quyết định kết hôn với một người mà tình cảm mình
dành cho họ là gì mà chính mình cũng không thể hiểu rõ, một người mà
mình chẳng thể chia sẻ và thấy an bình khi ở bên. Tại sao mình lại gắn
bó với một người khi mà trái tim vẫn đóng kín, họ chẳng hiểu gì về mình,
mình thì chẳng thể tìm thấy một điểm chung nào giữa hai người, không
chung quan điểm sống, không chung một sở thích, không một tiếng nói hòa
thuận… Vậy thì là tại cái gì? Tại số phận hay tại mình nhắm mắt đưa
chân?

Dẫu gì cũng đã qua 3 năm sóng gió, 3 năm không một ngày nào trọn vẹn
tiếng cười. Sai lầm này nối tiếp sai lầm kia. Đau khổ hết rồi lại đến
tổn thương, mất mát, chẳng có ngày nào hạnh phúc ở bên trọn vẹn. Số phận
cũng đã nhiều lần cho mình cơ hội để thay đổi, nhưng mình đã lại thiếu
sáng suốt để quyết định khi mà sự ra đi của mình lúc đó có thể sẽ ít làm
mọi người đau khổ, ít làm tổn thương đến nhiều người như lúc này.

Buông tay hay cố gắng đây? Nếu mình buông tay người đầu tiên mình sợ
nhất là con. Con của mẹ! mẹ thật sự không dám nghĩ tiếp nếu bố mẹ chia
tay nhau. Con của mẹ sẽ thế nào đây? Con trai sẽ ở với mẹ hay với bố?
Với ai thì mẹ cũng là người đáng trách vì đã lấy đi của con một nửa cuộc
sống. Thiếu cha, thiếu mẹ, con sẽ thiệt thòi lắm, cuộc sống của con khi
lớn lên sẽ với một cái nhìn lệch lạc về mái ấm gia đình, con sẽ oán cha
hay trách mẹ? Với mẹ, mẹ có đủ tình yêu thương để bên con cả cuộc đời
và mãi mãi về sau, mẹ cũng đủ mạnh mẽ để bảo vệ con khi sóng gió bão tố
cuộc đời con sẽ trải qua, mẹ cũng dạy con cách sống yêu thương mỗi ngày
và đừng bao giờ làm người khác tổn thương hay đau đớn như bố con đã làm.
Nhưng chắc một điều mẹ không thể dạy cho con biết cách làm một người
đàn ông với những lý lẽ của một người đàn ông, cái nhìn cuộc sống của
một người đàn ông vì suy cho cùng mẹ chỉ là phụ nữ, mẹ chỉ là mẹ, mẹ
không thể thay thế bố con. Ở với bố? Con cũng sẽ lớn lên với một trái
tim lạnh lùng, vì con sẽ chẳng được nghe câu hát ru cho con dịu lòng của
mẹ, ai sẽ ủ ấm con khi đêm ngủ, ái kéo mền đắp chăn, ai lau nước mắt
khi con tỉnh giấc mỗi đêm? Thôi, mẹ chẳng thể tiếp tục nghĩ nữa? Nhưng
vì con mẹ sẽ làm tất cả…

Buông tay hay cố gắng?, Bạn trẻ - Cuộc sống, Buong tay, bao, sai lam, nuoc mat, niu keo, gia dinh, vo chong, tinh yeu, chuyen tinh yeu, tinh yeu nu gioi, hanh phuc

Không thể quay đầu và chỉ có thể tiếp tục bước về phía trước con đường mà mình đã chọn (Ảnh minh họa)

Buông tay ư? Mình sẽ chẳng thể nào kìm lòng khi nhìn vào đôi mắt mờ
nhòa của mẹ, chẳng thể nào dám đối diện với bố và nhìn những sợi tóc bạc
trên đầu ông, ánh mắt nghiêm nghị có đôi lần mình thấy dường như là bố
khóc.

Buông tay ư? Mình sẽ đương đầu thế nào với cuộc sống bao nhiêu
là khó khăn với một trái tim sứt sẹo và một cõi lòng tan nát. Mình sẽ
đi về đâu, về nhà trước bao ánh nhìn của một kẻ thất bại ư? Mình làm gì
để kiếm sống nuôi con, mình sẽ trả lời với con ra sao khi con hỏi sao
nhà mình không có mái che hả mẹ?

Hay là tiếp tục cố gắng? Tiếp tục cố gắng có nghĩa là mình phải học
cách chấp nhận sống khi không còn là bản thân mình nữa, không biết vui,
không biết buồn hay đau khổ, không kêu ca không oán thán và dửng dưng mà
sống. Sống không còn vì bản thân mình mà sống vì con thôi. Chấp nhận
tiếp tục sống bên một người dần trở thành xa lạ, sống với một trái tim
đóng kín và một tâm hồn khô rát. Đêm đêm, mình sẽ tiếp tục mơ về một thế
giới khác, thế giới chỉ có những người mình yêu thương. Tiếp tục là
phải đeo thêm một chiếc mặt nạ đón nhận mọi lời chỉ trích, đón nhận hết
lạnh lùng và chỉ để tồn tại.

Cố gắng để mỗi đêm nước mắt cứ rơi ướt gối và người nằm bên
cũng vẫn ngon giấc. Cố gắng để ở bên con, chơi cùng con, chăm sóc cho
con và mặc kệ người ta vi vu hóng gió bên ngoài. Cố gắng là để khi dù
rất mỏi mệt vẫn ôm con ru con ngủ mặc kệ người ta nằm dài xem tin tức ở
đâu đó có người nào đó đang đau khổ hay gọi điện hỏi han một người bạn
đang đau ốm. Cố gắng là nuốt từng miếng cơm buổi tối bên mâm cơm lạnh
lẽo và tiếng con khóc vì muốn mẹ bế. Cố gắng là mỗi ngày ôm con đếm từng
bậc cầu thang lên xuống trong ngôi nhà rất to nhưng hoang vắng…

Cố gắng đến lúc buông tay!

Related Post