Sau khi 'có' được tôi…


Khi có được ‘lần đầu tiên’ của tôi, cường độ anh ra thăm tôi mỗi ngày một nhiều hơn…




Khi có được tôi rồi, anh đã vội quay lưng tìm người con gái khác (Ảnh minh họa)

Tôi năm nay 23 tuổi, là một cô gái không có gì nổi bật so với bạn bè
cùng trang lứa. Khi vừa tốt nghiệp 12, tôi thi đại học nhưng không đỗ,
vì thế nên tôi đã quyết định sẽ tiếp tục ôn thi một năm nữa.




Trước khi lên Hà Nội ôn thi, tôi đã nhận lời yêu của một anh chàng
cùng xóm. Anh hơn tôi 5 tuổi, ngoại hình bình thường nhưng đã có công ăn
việc làm ổn định. Dù số tiền mỗi tháng anh kiếm được không nhiều nhưng
cũng đủ ổn định để tôi tin tưởng và hy vọng anh sẽ là chỗ dựa vững chắc
cho mình sau này.

Ngày mới yêu nhau, tôi và anh ngập tràn trong hạnh phúc
nhưng chỉ sau vài tháng yêu nhau, hai gia đình biết chuyện đã ngăn cấm
kịch liệt (vì hai gia đình không đồng tôn giáo). Khi bị mọi người cấm
đoán, tôi đã khóc rất nhiều… và mỗi lần như thế, anh lại ôm tôi vào
lòng, động viên tôi cố gắng để cùng xây đắp hạnh phúc tương lai sau này.

Hai năm bên nhau, tôi cảm giác như không thể có bất cứ điều gì có thể
chia cách được tình yêu của hai đứa. Anh cũng hứa hẹn sẽ cố gắng đến
cùng để thuyết phục gia đình hai bên, chờ khi tôi ra trường sẽ tổ chức
một đám cưới thật hạnh phúc trong sự chúc phúc của mọi người.

Trong thời gian yêu nhau, anh thường xuyên ra Hà Nội thăm tôi vào
những buổi cuối tuần. Thời gian đó, chúng tôi quấn quýt bên nhau không
muốn rời xa, để rồi, chuyện gì đến cũng đã phải đến…

 Sau nhiều lần anh đòi hỏi và thuyết phục, tôi cũng xuôi xuôi vì nghĩ rằng, “Đã quyết định đến với nhau thì trước sau gì cũng vậy”, vì thế nên tôi đã chấp nhận dâng hiến
cho anh tất cả.  Kể từ “lần đầu tiên” ấy, cường độ anh ra thăm tôi ngày
càng dày hơn… và sự đòi hỏi của anh cũng một lúc một nhiều thêm.

Nhưng sau ba năm yêu nhau thì tôi bắt đầu cảm thấy có sự thay đổi nơi
anh, anh nhắn tin cho tôi mỗi ngày một thưa hơn, thời gian dành cho tôi
cũng ít hơn trước rất nhiều. Có những lần gặp nhau, tôi lại thấy có
nhiều số lạ nhắn tin vào máy anh với giọng điệu rất thân mật. Khi tôi
hỏi, “Ai nhắn tin cho anh vậy?” thì anh hời hợt trả lời, “Mấy cái con linh tinh ấy mà, anh có bao giờ nhắn tin trả lời đâu?”. Dù rất buồn nhưng vì không tìm được chứng cớ nên tôi vẫn đành an ủi mình nên tin tưởng anh hơn.

Thế nhưng, chuyện chưa dừng lại ở đó. Khi tôi về quê thì gia đình anh
vẫn nói này nói nọ, họ hàng anh thì bảo nhà anh gia giáo, anh lại là
con trai trưởng, cớ làm sao tôi cứ bám lấy anh như đỉa vậy? Mỗi lần về
quê, tôi lại bị tra tấn bởi những lời cay độc từ những người thân của
anh. Và những lúc như thế, tôi không biết làm gì hơn ngoài khóc lóc và
bỏ chạy… Nhưng rồi dần dần, thấy tôi lễ phép, nhẫn nhịn và thật lòng yêu
anh nên mẹ anh cũng không cấm đoán hai đứa nữa. Và tôi tin, nếu như hai
đứa cố gắng một chút nữa thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa.

Sau khi "có" được tôi..., Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, chuyen ay, quan he tinh duc, lan dau tien, an ai, nguoi tinh, nguoi yeu, hanh phuc, chia tay, moi tinh dau, phan boi, gioi tre, bao

Sâu thẳm trong lòng mình, tôi vẫn biết mình yêu anh nhiều lắm….(Ảnh minh họa)

Thế nhưng, cuộc sống đâu có lường trước
được điều gì? Trong thời gian yêu nhau, tôi giục anh đi học thêm một lớp
tiếng Anh để sau này nhà máy có chuyển đổi chế độ cao hơn thì anh vẫn
có thể trụ lại được. Anh nghe lời tôi và quyết định đi học… nhưng chẳng
bao lâu sau, anh đã quen với một cô gái cùng lớp người Thanh Hóa.

Từ ngày anh đi học, anh nhắn tin cho tôi
ít hơn, sự quan tâm của anh dành cho tôi cũng không được như ngày xưa
nữa. Tôi cứ nghĩ anh đi làm về, rồi bận bịu việc học thêm nên anh mệt,
không có thời gian ở bên tôi… vì thế nên tôi cũng không một lời trách
móc anh, chỉ biết động viên anh cố gắng vì tương lai của mình. Nhưng đáp
lại sự quan tâm, động viên của tôi cũng chỉ là sự im lặng đến vô cảm
của anh.

Đợt nghỉ vừa rồi, tôi có đi Sài Gòn với
bố mẹ một thời gian. Ở đây, bố mẹ tôi cũng đã nói chuyện với tôi rất
nhiều và vẫn một mực phản đối về mối quan hệ của hai đứa. Nghĩ đến sự
lạnh nhạt, hờ hững của anh, tôi đã quyết định nói lời chia tay.

Khi tôi nói chia tay,
anh không một lời níu kéo mà đã thản nhiên đồng ý. Nhưng sau đó vài
ngày thì anh lại làm lành… và lúc về quê, chúng tôi vẫn gặp nhau. Thế
nhưng, chẳng bao lâu sau thì chính anh lại nói lời chia tay vì “Anh không thể tiếp tục mối quan hệ này được nữa”. Nghe câu nói đó từ anh, tai mình như ù đi và không thể nghe được bất cứ điều gì cả…

Một tháng trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên được cái cảm giác đau đớn ấy. Anh nói với tôi rằng, “Anh chưa có người khác nhưng lời chia tay của em khiến anh rất đau khổ. Anh đã sống rất sa đọa khi phải xa em”. Khi đó, tôi đã nói với anh rằng, “Em sẽ cố gắng làm tất cả mọi việc để đổi lấy anh, đổi lấy tình yêu của hai đứa” nhưng anh đáp trả “Bây giờ thì quá muộn rồi em ạ!”.


Tôi đã rất đau khổ và dằn vặt vì nghĩ
anh phải sống những tháng ngày khổ sở như vậy. Tôi cũng đã níu kéo rất
nhiều lần nhưng tất cả đều không làm anh thay đổi. Khi tôi nhắn tin, gọi
điện quan tâm thì anh gạt bỏ, “Em quan tâm làm cho anh cảm giác khó
chịu, phiền phức. Hơn nữa, giờ đây anh đã có người khác rồi, hy vọng em
đừng làm phiền anh nữa”.
Nghe những lời anh nói, trái tim tôi như nhói lên… “Vậy thì từ nay, em không phiền anh nữa”.
Và kể từ đó, tôi cũng không nhắn tin, gọi điện, quan tâm tới anh nữa…
nhưng hình ảnh của anh vẫn gợi lên trong tôi một nỗi đau khó tả.

Cho đến bây giờ thì tôi đã hiểu và biết
rõ mọi chuyện. Anh đã có tình cảm với người con gái kia từ ngày còn yêu
tôi, khi hai chúng tôi vẫn chưa nói lời chia tay. Có một lần anh nói
chuyện với tôi, tôi bảo anh rằng, “Sao anh không dẫn người yêu về quê chơi, ra mắt với gia đình, bạn bè luôn” thì anh nói rằng, “Em điên à? Yêu chơi bời chứ có yêu đương gì đâu mà dẫn về?”,
trong khi đó anh đã dẫn cô gái ấy về quê ra mắt. Nhưng chưa hết, khi
vừa đưa cô ta lên thành phố được mấy ngày thì mấy hôm sau, anh lại về
quê và nhắn tin cho tôi, “Anh muốn mời em đi uống nước nhưng ngại quá! Anh thấy nhớ em và muốn gặp em”. Lúc đó tôi thực sự rất giận dữ và thất vọng về thái độ của anh nên đã không nhận lời gặp anh nữa.

Giờ đây, chúng tôi cũng đã xa nhau được
mấy tháng. Dù bề ngoài tôi tỏ ra cứng rắn, lạnh lùng nhưng trong sâu
thẳm trong lòng mình, tôi vẫn biết mình yêu anh nhiều lắm….

Related Post