Mẹ anh coi em là đứa hư hỏng


Để níu kéo, em đã nói cho hai bên gia đình biết sự thật chúng ta ‘sống thử’. Nhưng kết quả em và gia đình bị coi thường.




Em biết anh thích em từ lâu và chúng mình đã chính thức yêu nhau. (Ảnh minh họa)

Em thật sự rất buồn và đau khổ khi anh đối xử với em
như vậy. Sau 8 năm yêu nhau và 3-4 năm chung sống như vợ chồng, giờ anh
vẫn tàn nhẫn bỏ ra đi. Anh bảo rằng anh đã quá mệt mỏi và chịu hết nổi
rồi. Anh có nghĩ em sẽ như thế nào khi nghe anh nói vậy không? Em đã cố
gắng níu kéo nhưng càng níu kéo thì càng vô vọng và giờ đây, cả gia đình
anh xem em là một đứa con gái không đàng hoàng.




Em còn nhớ, ngày mới chuyển vào lớp, anh là người đầu
tiên em tiếp cận và nói chuyện. Hôm sinh nhật thầy, anh đã nhìn em trừng
trừng khi cậu bạn trai khác đèo em. Anh còn đấu khẩu với cậu ấy trong
suốt buổi tiệc, khiến em nghĩ mình cũng là người liên quan. Đến cuối
buổi, anh quát trống không với em rằng: ‘Lên xe chở về’. Em thấy sợ
nhưng lại răm rắp trèo lên. Ngồi phía sau, em thấy run vô cùng. Tự
nhiên, anh kéo tay em ôm anh rồi nói: ‘Mai mốt, ngoài anh ra, không được
để ai chở. Biết chưa?’.

Sau lần đó, em biết anh thích em từ lâu và chúng mình
đã chính thức yêu nhau. Được 3-4 tháng thì tình cảm hai đứa nhạt dần.
Đúng lúc đó, ông em mất và nỗi buồn với em tăng lên gấp bội. Nhưng em đã
tự hứa với lòng mình rằng sẽ quên anh, vượt qua kỳ thi và lên thành phố
học.

Bẵng đi một thời gian, em nhận được thư của anh. Cầm
lá thư trên tay, em thấy mình run run và tự hỏi tại sao anh biết địa chỉ
của em mà gửi thư. Chúng ta lại bắt đầu quan tâm, chia sẻ với nhau mọi
chuyện như ngày xưa. Không ai nói với ai lời nào nhưng cả hai đều tự
hiểu là cần có nhau. Nhưng… lại một lần nữa anh ra đi, không một lời
giải thích. Anh để lại trong em một khoảng trống quá lớn.

Gia đình em hỏi anh về chuyện đám cưới thì
anh im re. Em nấp sau cửa
nghe thấy mà trong lòng đau nhói. (Ảnh minh họa)

Lần thứ hai, em tự hứa với chính mình là sẽ không bao
giờ nghĩ tới anh nữa. Em đã cố gắng học tập và tốt nghiệp ra trường, đi
làm. Khoảng một năm sau, em nhận được tin nhắn lạ: ‘Khỏe không? Có nhớ
ai không?’. Em không trả lời thì khoảng 1 giờ sau, số máy đó gọi lại. Là
anh! Chúng ta đã nói chuyện suốt cả đêm và bây giờ em cũng không biết
đã nói những chuyện gì. Và chuyện tình yêu ngày xưa được nối lại, ngọt
ngào và mê đắm hơn. Em trao cho anh thứ quý giá nhất của người con gái.

Nhưng khi gia đình em hỏi anh về chuyện đám cưới thì
anh im re. Anh chỉ bảo con chưa có ý định lập gia đình. Em nấp sau cửa
nghe thấy mà trong lòng đau nhói. Sau đó, anh giải thích với em rằng anh
muốn có sự nghiệp ổn định. Đó là lời nói dối bởi em đã phát hiện ra anh
có người con gái khác. Em đau lắm nhưng rồi cũng buông tay vì đó là con
đường anh đã chọn.

Những tưởng chúng ta không còn có thể nhìn mặt nhau
nữa nhưng rồi em lại dang tay đón anh khi anh cần đến sự giúp đỡ của em.
Tình yêu dành cho anh trỗi dậy, em tha thứ tất cả và lại yêu anh. Em
nhận thấy ở anh sự thay đổi rõ ràng và thiện chí. Anh không nhậu nhẹt
với bạn bè, anh chuyển công ty để không chạm mặt cô ấy nữa… Mọi chuyện
đã bắt đầu dễ chịu hơn.

Sự đời thật chẳng ai biết trước điều gì. Sau 3-4 năm
chung sống như vợ chồng, anh lại nói lời chia tay. Nhưng lần này, em đã
níu kéo anh bằng mọi cách. Em nói cho gia đình hai bên rằng chúng ta
‘sống thử’. Bố mẹ em té xỉu còn nhà anh nhìn em với đôi mắt hoàn toàn
khác. Dù trước đó, mẹ anh rất quý em nhưng giờ với bà, em là đứa con gái
dễ dãi, không đàng hoàng và chẳng biết giữ mình. Bố mẹ em bị mang tiếng
không biết dạy con.

Kết quả của một mối tình 8 năm thật quá đắng cay. Bài
học này suốt cuộc đời em cũng không thể nào quên và mong rằng những cô
gái khác đừng nhẹ dạ, cả tin như em. Tình yêu không có chỗ cho sự mù
quáng.

Related Post