'Em không thể sống mà chỉ để phục vụ cho người khác'


Đường về quê có nhiều ổ gà nên vợ nói đau bụng, tôi nói vợ cố gắng. Vậy mà về tới nơi vợ ôm bụng kêu đau và máu chảy xuống chân, tôi ngỡ ngàng… gọi xe cấp cứu.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có
một ngày tôi mang chuyện gia đình của mình lên đây tâm sự. Nhưng quả
thật tôi đang bế tắc. Là một trưởng phòng kỹ thuật của một công ty liên
doanh nước ngoài quy mô lớn lãnh đạo hơn hàng chục nhân viên, vậy mà giờ
đây tôi thấy mình bất lực trong chuyện gia đình.




Quê tôi ở Bình Dương, nhà tôi nghèo, có năm anh chị
em, tất cả các chị gái tôi đều lấy chồng và còn tôi là con trai út. Gia
đình tôi truyền thồng học giỏi nên các chị tôi ai cũng có chức có quyền
trong xã hội và dĩ nhiên có cuộc sống êm ấm. Các chị cũng có gia đình
riêng, còn tôi mới lập gia đình được hơn 1 năm. Do thời gian 4 năm tu
nghiệp ở Pháp, vì gia đình tôi vốn nghèo khó nên tôi vừa làm và vừa học
để kiếm thêm thu nhập gửi về giúp đỡ gia đình và một phần tích lũy cho
bản thân mình. 4 năm sau tôi về cùng với tấm bằng đỏ trong tay tôi được
nhận vào công ty liên doanh của Pháp. Với kinh nghiệm và khả năng của
tôi, sau một khoản thời gian tôi được đề bạt lên chức trưởng phòng kỹ
thuật.




Nói về vợ tôi bây giờ, tôi quen cô ấy năm cuối tốt nghiệp. Vợ tôi nhỏ
nhắn dễ thương, sống hòa đồng và rất biết cách chăm sóc tôi. Cô ấy và
tôi thương yêu nhau đến tận ngày tôi về. Sau 4 năm, tôi và cô ấy kết
hôn. Tôi mua được một căn nhà 2 tầng ở quận 1, cũng gần cơ quan tôi làm,
nhà vợ tôi cũng cho một ít. Vợ tôi nghĩ nhà rộng thoáng nên nói tôi đưa
ba mẹ tôi ở quê lên sống. Do ba mẹ tôi gốc người Bắc, cô ấy gốc người
Nam nên cũng không hiểu nhau cho lắm.

Vợ tôi luôn nghĩ mình sống tốt thì bố mẹ nhìn trước
sau gì ba mẹ tôi cũng thấy được điều đó, nên cô ấy sống cũng rất thoải
mái. Tôi hiểu tính vợ tôi, nên tôi rất thương vợ. Thế mà cuộc sống cũng
chẳng như ý muốn. Vợ tôi làm quản lý chăm sóc khách hàng Mobifone nên
công việc cô ấy khá bận rộn, cô ấy đôi lúc về muộn. Những lúc biết mình
về muộn không kịp chuẩn bị đồ ăn cho gia đình, cô ấy mua đồ ăn nhà hàng
về cho gia đình ăn.

Một tuần khoảng 2 lần như vậy. Bố mẹ tôi hình như
không hài lòng lắm thì phải. Bố tôi – người cực khó tính, bố không nói
trước mặt vợ tôi nhưng vợ tôi nghe được. ‘Nó làm tháng mấy đồng lắm, chủ
yếu là thằng con mình làm ra, nó cứ ném tiền con mình vào những bữa ăn
sang trọng thế này, không biết con mình nó vất vả thế nào’. Vợ tôi nghe
cũng buồn, dù gì thì tiền cô ấy làm ra cũng khá mà. Do mẹ tôi quen chiều
bố tôi từ những ngày tôi còn nhỏ. Mỗi bữa ăn, mẹ đều nấu món bố thích,
không thì y rằng bố không ăn, trưa mà vợ tôi không có ở nhà thì bữa cơm
phải dọn lên tận phòng bố.

Khi vợ tôi sống cùng, ban đầu vợ tôi cũng để ý mẹ làm
như vậy, rồi bữa tối bố không xuống thì vợ tôi nấu cơm xong cũng phải
mang lên tầng trên cho bố. Nhưng có bữa cô ấy nấu cơm xong, cô ấy nhờ
tôi mang lên vì nghĩ người đang mệt lại mồ hôi sau một ngày làm việc nên
cô ấy muốn đi tắm rồi ăn cơm. Tôi nghĩ việc đó cũng bình thường, ấy vậy
mà mẹ tôi nhăn mặt. Khỏi phải nói đến thái độ bố tôi thế nào, ông không
thèm ăn và bảo tôi bưng xuống. Vợ tôi phần bị áp lực công việc, phần
mệt mỏi cô ấy lẩm bẩm nhỏ trong miệng: cũng phận làm con như nhau, chứ
có phải  ô sin đâu.

Không ngờ mẹ tôi nghe được, bà lên tiếng la vợ tôi:
‘Làm dâu có mỗi việc ấy mà cô cũng lười, tôi này suốt mấy chục năm qua
tôi hầu hạ bố chồng cô có lên tiếng nào đâu’. Tôi lên tiếng bảo vệ vợ:
‘Mẹ à, cô ấy làm việc cả ngày mệt, công việc không mấy suôn sẻ nên mệt
mỏi trong người chứ nào lười đâu’. Vợ tôi khóc, đi vào phòng.

Một lần khác trong bữa ăn. Tôi khoe với bố, hôm nay
phòng kỹ thuật của tôi nhận vào một cô nhân viên mới, cũng nhanh nhẹn
lắm. Sếp nói giao cho con quản lý và cũng không quên nói là con đã có
gia đình. Tôi vừa dứt lời thì bố tôi tiếp: ‘Sao ông sếp mày không nói
mày chưa có vợ nhỉ?’. Vợ tôi nghe bố tôi nói câu ấy, cô ấy không nhấc
nổi đôi đũa gắp thức ăn…

Tôi cũng thương vợ nhưng với bố mẹ tôi cũng rất
thương và kính trọng họ, nên đôi khi trong nhà có việc gì tôi đều nói
cho bố mẹ tôi nghe trước khi nói với vợ. Đi đâu làm gì tôi cũng xin phép
điện thoại cho bố mẹ tôi và nhờ nhắn lại cho vợ tôi, chứ ít khi nào tôi
nói với vợ. Tôi cũng không nhận ra điều này, mà có đi nữa thì tôi cũng
nghĩ cô ấy thoải mái mà. Hôm dưới quê tôi có việc, gia đình tôi tất cả
đều phải về. Vợ tôi nói với tôi rằng cô ấy không khỏe và rất mệt nên xin
bố mẹ cho cô ấy ở lại.

Nhưng tôi biết tính bố mẹ tôi, tôi mà xin cho vợ ở
lại thế nào bố mẹ tôi cũng la mắng cô ấy, cho nên tôi năn nỉ vợ tôi về
cùng. Đường về quê cũng không xa lắm chỉ khoảng 25 km nên chúng tôi đi
xe máy. Bố chở mẹ, tôi chở vợ. Đường về quê có nhiều ổ gà nên vợ tôi nói
đau bụng, tôi nghĩ vợ bị sốc bụng nên nói vợ cố gắng. Ấy vậy mà về tới
nơi vợ tôi ôm bụng kêu đau và máu chảy xuống chân, tôi ngỡ ngàng… gọi
xe cấp cứu.

Tôi chạy vào viện gần đó, sau một khoảng thời gian
sơ cứu bác sỹ đã lắc đầu chia buồn, vợ tôi đã bị sảy thai chỉ gần 4
tuần. Tôi có hỏi nguyên nhân thì bác sỹ bảo rằng do thần kinh suy nhược,
căng thẳng và lại đi đường xa nên mới vậy. Nhìn vợ mà tôi chảy nước mắt
lúc nào không hay. Vợ tôi tỉnh dậy, biết chuyện cô ấy khóc thảm thiết,
nhìn tôi với vẻ oán trách ghê gớm, chắc cũng vì nguyên nhân do tôi mà
ra. Bố mẹ tôi có đến thăm, cô ấy không buồn hỏi chuyện, hỏi gì cô ấy nói
nấy mà thôi.

 

Sau một thời gian điều trị cô ấy bình phục và trở về
Sài Gòn. Cô ấy xin phép được về nhà bố mẹ đẻ ở Tân Bình sống. Tôi có hỏi
thì cô ấy nói, ‘Với em như thế đã đủ rồi, em không thể sống mà chỉ để
phục vụ cho người khác’. Cô ấy đòi ly hôn một thời gian. Tôi không đồng
ý, cô ấy nói: ‘Ở trong nhà này người anh thực sự yêu thương và sống hết
mình là vì bố mẹ chứ không hề quan tâm đến cảm giác của vợ ra sao’. Tôi
thề rằng tôi có thương yêu bố mẹ mình và cũng nể bố mình lắm, nhưng tôi
cũng thương vợ, cũng có lần tôi bênh vợ đó thôi. Tôi cần cô ấy sớm hôm
bên nhau, sao cô ấy có thể nói vậy được nhỉ? Phải chăng tôi làm gì sai?

Bố mẹ tôi tuy có nghiêm khắc và khó tính nhưng đâu
phải là người xấu tính? Tôi cũng yêu vợ tôi lắm mà, tôi cũng trân trọng
cô ấy, cô ấy cũng yêu tôi, chăm tôi từng miếng ăn đến giấc ngủ, lo cho
tôi từng bộ đồ, từng cavat, có gì cô ấy đều thủ thỉ tôi nghe. Ấy vậy mà
cô ấy nói ra câu ly hôn sao dễ dàng? Phận làm con như tôi phải phục
dưỡng bố mẹ, phải kính trọng bố mẹ làm gì cũng thông qua ý kiến bố mẹ,
không lẽ như vậy có gì không đúng à? Vợ tôi đã quyết định vậy, bố tôi
biết được ông ấy tuyên bố luôn: ‘Nếu bước ra khỏi cái nhà này thì đừng
mong trở lại, cô đi thì con trai tôi cũng không thiếu người khác xin vào
ở’. Vợ tôi càng khóc và lời cuối cùng để lại: ‘Chúc ba mẹ hạnh phúc với
con dâu mới và anh hãy luôn làm con ngoan trong mắt bố mẹ mình nhé’.

Tôi thấy sự việc cũng chẳng có gì phức tạp vậy mà ra
nông nỗi này. Là người con, là người chồng tôi để vợ mình ra đi, tôi
đáng trách lắm phải không? Ở công ty mọi việc khó khăn nhất tôi đều giải
quyết được vậy mà ở nhà việc cỏn con vậy tôi cũng chẳng biết làm thế
nào để tốt cả hai. Đã có ai gặp hoàn cảnh như tôi không?

Related Post