Nếm 'trái cấm'-gặt 'trái đắng'


16 tuổi, tôi và cậu bạn cùng lớp nếm trái cấm… để rồi sau đó, tôi phải nuốt nước mắt khi gặt ‘trái đắng’ một mình.

Năm 16 tuổi, tôi yêu một cậu bạn học cùng lớp. Rồi trong một ngày đi
chơi với nhau, chúng tôi đã nếm ‘trái cấm’ trong màu đen tối của sự hiểu
biết về tình yêu, tình dục và sinh sản, dù chúng tôi đã chuẩn bị sang
lớp 11.




Sự bồng bột khi nếm ‘trái cấm’ ngọt ngào đó đã cho ra một “trái đắng” sau một năm yêu nhau, đó là khi tôi phát hiện ra mình có thai. Tôi đã sợ hãi, lo lắng đến nỗi đầu óc ngu muội, bủa vây cuộc sống của
tôi là một màu đen tối. Với tôi, dường như đó là ngõ cụt, không một tia
sáng lọt qua khi mà chính tác giả của bào thai vì quá sợ hãi mà trốn
biệt.




Cái gì đến rồi cũng phải đến… Khi tôi không thể giấu được nữa thì cũng chính là lúc mẹ tôi biết chuyện. Lúc đó tôi đã mang thai được 24 tuần, tương đương với 6 tháng và đó là một bé trai hoàn toàn khỏe mạnh.

Nếm "trái cấm", gặt "trái đắng", Bạn trẻ - Cuộc sống, trai cam, vuot rao, quan he tinh duc, quan he truoc hon nhan, kien thuc gioi tinh, 9x va chuyen gioi tinh, tinh yeu hoc tro, moi tinh dau, mang thai, ban tre, tinh yeu trai dang, kien thuc sinh san, bao

Sau khi biết tôi có thai, người yêu tôi sợ hãi không dám nhận con của mình… (Ảnh minh họa)

Khi viết những dòng chữ này, tôi vẫn không thể kìm được những giọt
nước mắt. Đã 7 năm rồi… 7 năm trôi qua rồi đấy các bạn ạ! Tôi cứ nghĩ
rằng, tất cả mọi chuyện dường như đã chôn chặt trong quá khứ… nhưng khi
nhắc lại chuyện này, tôi lại cảm giác ân hận, dày vò và thấy sao xót xa
cho thân phận mình quá!

Mẹ tôi ngày ấy chắc cũng đau lòng lắm? Nhưng vì tương lai của tôi, bà
đã phải cắn răng chịu đựng đưa tôi đi phá bỏ bào thai đó. Những ngày
tháng nằm trong viện chờ phá thai là những ngày tháng đau đớn nhất của
cuộc đời mình. Người đời vẫn thường bảo, “Không có gì đau bằng đau đẻ”… nhưng với tôi thì khi mình sinh con cũng không đau đớn bằng cảm giác ân hận và dày vò như lúc đó.

Tôi được đặt thuốc để đẻ chỉ huy (ngôn ngữ trong ngành Y). Nhưng
người khác thì họ chỉ cần 1 đến 3 viên là có thể giải quyết xong. Còn
tôi, số thuốc đó gấp 3 lần, tức là phải uống đến 9 viên thuốc. Tôi xót
xa khi cảm nhận được một điều rằng, “Chắc chắn con tôi không muốn xa mẹ đâu!”.

Sau 9 viên thuốc không hiệu nghiệm… thì điều gì đến tôi cũng không
thể biết nữa. Chỉ biết rằng, từ 7h sáng cho đến 21h đêm, tôi được các
bác sỹ truyền cho 2 chai dịch nước, trong đó có một thứ thuốc gọi là
kích thích đẻ, nó làm tôi đau đớn quằn quại.

Tôi khóc, mẹ tôi cũng khóc. Tôi đau một, mẹ tôi đau 10. Và hết 2 chai
truyền dịch đó cũng là lúc tôi nằm viện bước sang ngày thứ 14. Lúc đó,
tôi không còn biết được con mình còn sống hay đã chết, chỉ biết nó vẫn
còn nằm trong bụng mình.

Cuối cùng, ngày thứ 15… là ngày đen tối nhất cuộc đời tôi. Tôi nằm
trên bàn đẻ, được tiêm một mũi thuốc gây tê. Tôi đau đớn cả thể xác lẫn
tinh thần. Và khoảng 30 phút sau thì xong. Dường như thuốc tê không làm
tôi tê liệt hoàn toàn vì tôi vẫn cảm nhận được sự đau đớn, vẫn ngóc đầu
dậy để xem mọi người đang làm gì mình. Và một cảnh tưởng hãi hùng xảy
ra… máu me, hình hài con tôi… khiến tôi choáng váng và ngất xỉu ngay tức
khắc. Đó cũng là những hình ảnh ám ảnh tôi mỗi đêm trong giấc ngủ từ
ngày ấy cho đến tận bây giờ.

Tôi chưa bao giờ nói ra bí mật đó cho ai biết vì nó quá đắng cay và tủi
nhục. Nhưng hôm nay, tôi đã quyết định chia sẻ tất cả nỗi đau trong quá
khứ của mình để làm tấm gương cho các bạn trẻ, cho các bạn gái khác tự suy ngẫm về cuộc sống, tình yêu mà các bạn đang có.

Giờ đây, tôi đã có gia đình, một người chồng tốt bụng, một cậu con
trai ngoan ngoãn 19 tháng tuổi. Tôi không phải là người giàu có về vật
chất vì hiện tại, tôi cũng đang phải đi làm thuê… nhưng niềm vui nho nhỏ
bên chồng, bên con khiến tôi phần nào giúp tôi quên đi nỗi đau quá khứ.

Related Post