Em vô tình trở thành người thứ ba…


Trước đây cũng giống như số đông độc giả, em cũng ghét những ‘người thứ ba’ và cho rằng tất cả lý do đều là ngụy biện.

Biết bao chủ đề về người thứ ba được mang ra mổ xẻ, người đồng cảm thì
ít mà ‘ném đá’ thì nhiều. Trước đây, cũng giống như số đông độc giả, em
cũng ghét những ‘người thứ ba’ và cho rằng tất cả lý do đều là ngụy
biện. Nhưng giờ đây, em cũng vô tình trở thành người thứ ba mang một tâm
trạng đau đớn và suy sụp.

Biết anh cũng đã 2 năm, nhưng kể từ
cái ngày nhận lời yêu anh đến nay là 10 tháng. Anh là 1 chàng trai thông
minh, có tài, lại cũng có cái vẻ bề ngoài bắt mắt. Xung quanh anh không
biết có bao nhiêu người con gái xinh đẹp tài giỏi, vậy mà anh lại nói
yêu em, khiến em không ít lần tự hào. Anh lãng mạn, chiều chuộng, quan
tâm em hết mức. Em năm nay 23 tuổi, cái tuổi đã nghĩ tới việc có gia
đình. Trước khi yêu anh em cũng đã từng yêu nhưng với anh là người em đã
nghĩ sẽ gắn bó, xác định vun đắp cái hạnh phúc đang có đến 1 ngày được
làm cô dâu của anh.

Anh mở công ty và em là nhân viên đầu tiên
của công ty ấy. Cùng anh xây dựng, trải qua những khó khăn nhất trong
bước đầu thành lập. Ở bên anh trong mọi hoàn cảnh, khó khăn. Anh vẽ nên
cho em về 1 tương lai của 2 đứa để cả hai cùng cố gắng phấn đấu hết
mình.

Anh
giới thiệu em với tất cả bạn bè, đối tác rồi còn đưa em về quê đi họp
lớp cấp 3 (không về nhà anh) khiến em vui và tin tưởng anh tuyệt đối. Đi
đám cưới, nhìn ảnh cưới người ta, anh còn rủ em đi chụp ảnh cưới (may
mà em chưa đi)… Tất cả mọi người đều chúc phúc mong đến ngày tình yêu
đơm hoa kết trái…

Làm cùng công ty rồi về ở cùng nhau luôn, em
không bao giờ thấy anh có những cuộc điện thoại bất thường, đi đâu cũng
có em đi cùng. Cuối tuần em về thăm nhà và thỉnh thoảng anh cũng về (dù
anh chỉ mất 1 tiếng đi xe máy để về tới nhà ) và hầu như anh chỉ sáng về
rùi chiều lên. Có lúc ngủ lại nhà 1 tối thì anh cũng đi chơi cùng bạn
bè rồi cũng gọi điện buôn điện thoại với em. Nói chung là tất cả mọi thứ
anh làm đều khiến em tin tưởng tuyệt đối và mơ mộng về hạnh phúc tương
lai của hai đứa.

Người ta vẫn nói, cái kim trong bọc lâu ngày
cũng phải lòi ra. Trong một lần cùng anh đi ăn tối với 2 người bạn thân
cùng quê với anh (em cũng đã từng gặp họ nhiều lần, họ luôn bảo 2 đứa em
cưới đi để ‘kiếm thằng cu rồng’). Buổi tối hôm ấy cũng như bao nhiêu
lần trước, các anh ôn lại chuyện cũ và rồi vô tình 1 anh đã lỡ lời, nhắc
về 1 trò đùa xảy ra ‘hôm đám cưới cậu ý’, khiến em giật mình. Nhưng họ
bào chữa, lảng tránh rất nhanh. Suốt mấy ngày sau, anh vẫn bình thường
nhưng em đã bắt đầu nghĩ tới điều tồi tệ, tìm hiểu và tra hỏi mọi thứ
xung quanh anh không nhận được kết quả gì (em đã hỏi cả em trai ruột của
anh và nó cũng biết mối quan hệ của 2 đứa nhưng nó bảo không phải). Với
tính cách của em, tò mò và khó chịu khiến em đã nghĩ ra cái trò bắt
thóp anh, kiểu như  đổ cho là 1 người bạn của anh đã nói hết với em. Sau
nhiều câu từ chối, thề thốt cuối cùng anh cũng nhận, anh đã có vợ và có
con được hơn 2 tuổi .

Trái tim em như muốn nổ tung ra, em không
thể khóc nổi, ngã luôn xuống đất. Tỉnh dậy đã thấy nằm trên giường và
anh vẫn ngồi bên cạnh. Em thật sự sốc nặng, tại sao anh có thể đối xử
với em như thế. Đợi em bình tĩnh hơn anh bắt đầu giải thích. Anh và vợ
anh đã cưới nhau được 2 năm do chị ấy có em bé. Khi sinh bé ra được mấy
tháng thì giữa hai người xảy ra xung đột (cụ thể như nào thì em không
biết) khiến họ quyết định chờ đứa nhỏ lớn hơn 1 chút rồi chia tay nhưng
vì bé hay ốm quá nên đến giờ cũng vẫn phải để mẹ nó chăm sóc.

Anh
bận nên chưa chăm con được nhưng anh lại muốn giành quyền nuôi con. Đến
bây giờ trên danh nghĩa họ vẫn là vợ chồng nhưng đã không gần gũi nhau
lâu rồi. Anh nói anh yêu em thật lòng, nhiều lần muốn nói thật nhưng sợ
mất em. Anh nói anh muốn giải quyết mọi thứ xong xuôi với vợ rùi chính
thức thú nhận và mong được cưới em.

Em
thật liều lĩnh khi đòi anh cho về thăm nhà, lấy lý do là cùng anh đi
gặp khách hàng (bố mẹ anh vài lần qua công ty cũng đã biết em là nhân
viên của anh). Về tới nhà anh, gặp bố mẹ anh, gặp vợ và con anh… thật
sự em như bị ‘ngơ’ nhưng vì sợ bị bố mẹ anh nghi ngờ nên em cố gắng cư
xử sao cho hợp lý nhất. Đứa nhỏ nhà anh rất dễ thương, em bế và nó cũng
theo em ngay khi vừa gặp.

Tận mắt chứng kiến anh và vợ anh giao
tiếp, em thật sự cũng buồn. Trước mặt bố mẹ,  trước mặt khách (là em) mà
anh xưng mày – tao rồi chửi bới mặc dù chị ấy không làm gì sai. Anh đối
xử với vợ không ra gì khác hẳn anh lúc ở bên cạnh em. Ngồi chơi ở nhà
anh nhanh nhanh chóng chóng rồi hai đứa lại đi. Chắc anh cũng sợ em
không chịu nổi. Em thật sự suy sụp hoàn toàn, bao nhiêu dự định giờ tắt
hẳn. Một vài lần sau em được nghe anh gọi điện về nhà, nếu chị vợ nghe
máy thì lại chửi. Chị ấy cũng không kém, tuy không chửi lại nhưng cũng
ăn nói trống không, coi nhau chẳng ra gì cả.

Càng yêu anh bao
nhiêu em càng giận anh bấy nhiêu, và ghét tất cả bạn bè anh, họ hàng của
anh đã giúp anh giấu em tất cả. Giờ đây anh nói vẫn muốn được cùng em
đi tiếp và tất cả mọi thứ giờ do em quyết định, nhưng em thấy mình tội
lỗi quá. Em không biết phải làm gì nữa, yêu anh nhiều khiến em không làm
chủ nổi lý trí của mình nữa rồi.

Sự việc đã diễn ra khiến em
như đánh mất tất cả, giờ đây trong công ty cũng không ai biết chuyện,
bạn bè anh cũng chưa hiểu là em đã biết sự thật nên mỗi lần gặp họ vẫn
kêu ‘hai đứa cưới đi’. Haizzz…Em thật sự bế tắc hoàn toàn, mong độc
giả đọc bài tâm sự này cho em một lời khuyên.