Đêm tân hôn-cay đắng biết chồng gay


Đêm tân hôn, anh kéo cả đám trai trẻ vào phòng vợ chồng chơi đến tận khuya…




Tôi cay đắng khi biết người đàn ông mình lấy làm chồng là gay (Ảnh minh họa)




Tôi 28 tuổi, đã ly hôn được hai năm và có một bé gái hơn 2 tuổi.

Tôi đã từng có một tình
yêu rất đẹp, trong sáng và lãng mạn thuở sinh viên, tôi mong ước sẽ được
sánh bước bên anh, cùng xây dựng một gia đình hạnh phúc. Nhưng rồi khi
ra trường, mong ước đó đã không thành hiện thực khi chúng tôi đã phải xa
nhau vì nhiều lý do: khoảng cách địa lý, hoàn cảnh gia đình và cả hai
chúng tôi đều mới ra trường chưa có công việc ổn định… Anh trở về quê
hương công tác, còn tôi theo lời khuyên và cũng là hy vọng của cha mẹ
trở về nơi miền quê vùng cao biên giới của mình làm việc. Và may mắn
thay, tôi  được tuyển dụng vào một cơ quan nhà nước với công việc khá hợp với năng lực của bản thân.

Tôi thấy mình là một cô
gái chăm chỉ, ngoan hiền và biết nghe lời cha mẹ. Tôi cũng có ngoại hình
dễ thương, có công việc ổn định với mức lương tương đối cao… nhưng
trải qua mối tình đầu dang dở, tôi trở nên khép kín và trầm lặng hơn.

24 tuổi, tôi thấy mình
chưa thực sự già nhưng ở vùng núi nơi tôi sinh sống thì từng đó tuổi
chưa lấy chồng thì đã được coi là quá muộn. Thấy tôi chưa có bạn trai
nên một người quen đã giới thiệu tôi cho anh (và là chồng của tôi sau
này). Anh là giáo viên của một trường gần nơi tôi công tác. Anh hơn tôi 6
tuổi, ở cái tuổi 30 mà chưa lập gia đình thì anh cũng đã bị đưa vào
danh sách “ế”. Thế nhưng tôi được biết, anh chưa từng có một mảnh tình
vắt vai. Khi tôi hỏi bạn bè, người thân của anh thì mọi người cũng không
hiểu vì sao anh lại ‘kén chọn’ thế!

Anh là người đàn ông khá
điển trai, hiền lành, chăm chỉ, khéo léo trong giao tiếp xã hội và rất
được lòng mọi người. Tôi cứ nghĩ rằng, số phận đã mỉm cười và ban tặng
anh cho tôi. Tôi hạnh phúc trong tình yêu đó và tự hứa với lòng mình, sẽ
cùng anh vượt qua bao chông gai, thử thách của cuộc sống.

Anh
là con út trong một gia đình đông anh em. Gia đình anh rất khó khăn, bố
mẹ anh cũng đã già cả, không còn sức khỏe lao động nữa. Từ nhỏ anh đã
ra trường Dân tộc nội trú học nên anh rất biết tự lo cho bản thân mình.
Tôi yêu thương anh ngay những ngày đầu tiên gặp gỡ nên chỉ sau 3 tháng
quen biết, tìm hiểu nhau, chúng tôi đã chính thức công khai mối quan hệ.
Được sự vun đắp của hai gia đình, chúng tôi mau chóng làm đám cưới
trong niềm hân hoan hạnh phúc. Tôi đã hình dung ra một tổ ấm nho nhỏ,
nơi đó có tôi, anh và những đứa con ngoan của chúng tôi. Nhưng số phận
thật trớ trêu khi đã sắp xếp mọi chuyện không như tôi thầm mơ ước…


Ngày
cưới, sau khi mọi việc xong xuôi, tôi trở về phòng “tân hôn” của mình.
Nhưng thật lạ, phòng tân hôn của chúng tôi rất bừa bộn, người anh lại
nồng nặc mùi thuốc lá và mùi rượu… và càng ngạc nhiên hơn khi anh kéo cả
đám trai trẻ trong làng vào phòng vợ chồng chơi đến tận khuya mới về.
Trong khi tôi đang sửa soạn mọi thứ để chuẩn bị một đêm tân hôn
thật ngọt ngào thì anh lại hì hụi với đóng phong bì. Và tối hôm đó,
không hiểu vì anh quá mệt mỏi hay vì lý do gì mà anh đã nằm quay lưng
lại với tôi. Tôi muốn khóc thật to… và tôi đã tự an ủi mình và không cho
mình nấc lên thành tiếng nhưng nước mắt tôi vẫn không thôi rơi suốt đêm
hôm đó.


Rồi
đêm thứ hai, thứ ba… chồng tôi vẫn im lặng nằm quay lưng lại với tôi.
Lúc này tôi không thể im lặng được nữa nên tôi đã chủ động tìm một ‘lý
do’ nơi anh. Và tối hôm đó, chồng tôi đã phải cố gắng đóng vai người
chồng một cách miễn cưỡng, hững hờ. Còn tôi, tôi tin mình là một người
phụ nữ hoàn toàn bình thường, tôi cũng có tâm tư tình cảm và bản năng
của một người phụ nữ còn xuân sắc.


Một
lần anh hời hợt thì không sao… nhưng ngày nào cũng như ngày nào, anh
gần gũi tôi một cách gượng ép khiến tôi cũng không còn hứng thú trong chuyện gối chăn nữa. Anh thường xuyên có những biểu hiện bất thường khiến tôi hoài nghi anh có người khác bên ngoài.


Tôi
đã vạch ra kế hoạch theo dõi anh… và tôi đã thật sự hoảng loạn khi phát
hiện ra anh thường xuyên đi chơi với đám thanh niên trai trẻ, chiều
chuộng họ và cũng rất hay vào những trang web đen dành cho giới thứ ba.


Đêm tân hôn, cay đắng biết chồng gay, Bạn trẻ - Cuộc sống, dem tan hon, chuyen tinh yeu, chuyen gia dinh, hon nhan gia dinh, hanh phuc gia dinh, chuyen tinh yeu, chong gay, dong tinh, gay, gioi thu ba, tinh yeu dong gioi, ly hon, phu nu don than, bao

Hai năm trôi qua, tôi nuôi con lớn lên trong sự thiếu vắng của người cha (Ảnh minh họa)

Khi
biết được sự thật đau lòng đó, tôi không biết mình phải làm sao nữa?
Tôi nhớ lại lúc chưa lấy nhau, anh vẫn thường xuyên đưa đón tôi nhưng
không một lời nói yêu thương ngọt ngào, không một lần nắm tay, không cử
chỉ âu yếm và cũng không có một nụ hôn nào, dù là vụng về nhất. Tôi vẫn
nghĩ đó là một việc rất bình thường vì
“biết đâu anh giữ cho tôi đến đêm tân hôn của mình?”.


Tôi
vẫn giữa thái độ bình thường như chưa biết điều gì về anh. Hàng ngày
chúng tôi đi làm, anh không phải lên lớp buổi chiều nhưng rất ít khi anh
ở nhà. Sau bữa cơm tối, anh lại đi chơi với đám trai trẻ của anh, khi
anh trở về thì tôi đã lên giường… nhưng tôi không tài nào chợp mắt.

Ngoài
giờ đi làm, tôi về nhà lủi thủi một mình, dọn dẹp nhà cửa… Cuộc sống vợ
chồng son thật tẻ nhạt, không có một câu nói ngọt ngào, không một hành
động âu yếm, không tâm sự, bàn bạc cùng nhau xây dựng gia đình hay những
dự định cho tương lai.


Tôi
là một người sống tình cảm và không thể lặng lẽ sống một cuộc sống buồn
tẻ như vậy. Tôi chủ động tạo ra những câu chuyện nhạt nhẽo trong gia
đình và cuối cùng thì tôi lại tự mình im lặng trước sự lạnh nhạt của
anh.


Tôi
đã tự đặt mình vào vị trí của anh và càng thấy thương anh hơn. Tôi cố
gắng hiểu anh, chiều chuộng anh bằng việc nấu những món ăn anh thích,
làm trọn nghĩa vụ, trách nhiệm của một người vợ, một người con dâu trong
gia đình mặc dù chúng tôi ở riêng.


Bao
nhiêu cố gắng của tôi cũng không thể khiến anh cảm động bởi tình yêu
anh không dành cho tôi, cũng không phải dành cho một người con gái bình
thường nào khác mà tất cả những tình cảm đó, anh dành cho những gã trai
trẻ anh mến. Đi với họ, anh vui vẻ, hoạt bát, chiều chuộng họ đủ thứ,
còn khi về với tôi, anh lầm lũi như sống trong tù ngục. Với mọi người,
anh cười cười nói nói rất vui vẻ khiến ai cũng khen ngợi anh và nói tôi
may mắn vì có được một người chồng như anh. Nhưng có ai biết được rằng,
anh đối với tôi chỉ là sự im lặng và đôi khi là thái độ coi thường.


Lúc
tôi đang rơi vào trạng thái chán nản thì tôi lại bất ngờ khi phát hiện
mình có thai sau vài lần ân ái nhạt nhẽo. Dù sao đấy cũng là điều an ủi
tôi bớt phần nào vì khi đã có con thì tôi sẽ đỡ buồn tủi hơn và biết đâu
nhờ con mà sẽ kéo được anh trở về với gia đình. Tôi mong sao con sẽ là
sợi dây gắn kết tình cảm giữa tôi và chồng để anh không còn nghĩ đến
những gã trai trẻ bên ngoài nữa.

Khi
hay tin tôi có thai, gia đình hai bên, bạn bè, người thân đều chúc phúc
cho tôi… nhưng tôi lại không thể ngờ đến thái độ dửng dưng của chồng
khi tôi hí hửng báo tin vui đó cho anh biết.


Tôi đã phải mang thai trong tâm trạng buồn tủi và nước mắt, tự mình chắt chiu dành dụm tiền bạc chờ con ra đời. Chồng tôi “nam không ra nam, nữ không ra nữđã thể hiện rõ hơn trong cuộc sống vợ chồng. Rồi những cuộc cãi vã giữa hai vợ chồng bắt đầu xảy ra, anh chì chiết tôi như một bà mẹ chồng khó tính. Anh
vô tâm đến mức tôi đang bụng mang dạ chửa bị ngã xe nhưng anh cũng
không thèm hỏi han vợ một câu mà đi xót xa chiếc xe bị xước vỏ, vỡ đèn.
Tôi đau xương thịt thì ít mà cảm thấy bị tan nát cõi lòng… cũng may mắn
thay là con tôi vẫn bình an vô sự.

Họ hàng hai bên vui mừng
chào đón một bé gái xinh xắn dễ thương ra đời, giống anh như đúc. Tôi
hạnh phúc khi nhìn thấy anh chăm nom vợ con chu đáo (vì nhà có hai vợ
chồng, bà nội bé thì già yếu nên anh phải chăm vợ con). Vậy là sự cố
gắng chờ đợi của tôi đã được đền đáp, tôi thật sự hạnh phúc với những gì
mình đang có. Chồng tuy lạnh nhạt với tôi nhưng anh vẫn làm tròn trách
nhiệm người cha.

Nhưng hạnh phúc chỉ mỉm
cười với tôi trong thoáng chốc. Chỉ hai tháng sau khi sinh con, chồng
tôi dường như không phải là người đàn ông dành cho gia đình. Ngoài giờ
lên lớp, anh tụ tập đi chơi, tìm những thú vui cho riêng mình… và không
biết bao lần anh bỏ nhà đi biền biệt mấy ngày mới trở về. 


Tôi một mình xoay sở với con nhỏ, công việc và những lo toan cho gia đình nhỏ bé của mình, anh không một lần giúp đỡ, sẻ chia cùng tôi.
Dù là vợ chồng nhưng chúng tôi độc lập về kinh tế. Tôi chưa một lần
được biết đến đồng lương của chồng, thậm chí tôi còn phải lo cho anh trả
những khoản nợ từ tước khi cưới, giờ lại phải tự mình nuôi con nhỏ. Tôi
đã ngọt nhạt tâm sự với anh, tâm sự với cả gia đình chồng nhưng không
có một sự thay đổi nào nơi anh.

Lại những lúc giận hờn,
những cuộc cãi vã xảy ra và cuối cùng là bạo lực gia đình. Anh đã không
thương tiếc “tặng” cho tôi những đòn đấm, đá, tát thật mạnh. Tôi nghĩ
mình đã không làm sai chuyện gì để có lỗi gì với anh, với gia đình
chồng. Tôi đã cố gắng làm tất cả vì chồng, vì gia đình và vì đứa con bé
nhỏ của tôi. Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc chia tay nhưng nghĩ đến
tương lai con không có bố, nó sẽ như thế nào khiến tôi bao lần chững lại
quyết định đó.

Tôi đã không biết mình
làm đúng hay sai khi cuộc sống gia đình không có hạnh phúc và mọi điều
tôi đã có gắng làm đều không đem lại điều gì tốt đẹp. Tôi viết đơn ly
hôn, tự mình nuôi con nhỏ khi con vừa tròn 10 tháng tuổi. Tôi hi vọng
khi con lớn lên, nó sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi.

Vậy là 2 năm trôi qua,
tôi nuôi con lớn lên trong sự thiếu vắng của người cha. Cũng không ít
người thật lòng đến với tôi nhưng tôi chưa có niềm tin vào một cuộc sống
gia đình mới. Nhiều lúc cũng cảm thấy cô đơn, mệt mỏi muốn dựa vào một
bờ vai, cần một người đàn ông thương yêu tôi, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn
trong cuộc sống… nhưng tôi vẫn không tự tin để đến với họ.

Thế đấy các bạn ạ! 28 tuổi, tôi vẫn cô đơn một mình!

Related Post