Anh 'đá' tôi như 'món đồ chơi' không còn giá trị


Khi lấy đi đời con gái của tôi, anh bỏ rơi tôi như món đồ chơi không còn giá trị




Mỗi lần gặp nhau, điểm đến cuối cùng của chúng tôi luôn là nhà nghỉ (Ảnh minh họa)




Năm 17 tuổi, tôi bắt đầu quen anh. Ngày ấy, tôi là cô gái rất hồn
nhiên và rất năng nổ tham gia các hoạt động đoàn, thanh niên của địa
phương. Hôm ấy, tôi đang hướng dẫn cho các em nhỏ hát múa để tham gia
văn nghệ “Vui đêm Trung thu” do địa phương tổ chức thì anh theo mấy cậu
thanh niên trong xóm đến nhà tôi chơi.

Anh lớn hơn tôi 3 tuổi và hiện đang là sinh viên của trường Đại học
Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội. Tuy tôi và anh ở khá gần nhà nhau
nhưng rất hiếm khi chúng tôi gặp nhau vì anh hầu như không tham gia các
hoạt động của địa phương mà suốt ngày chỉ biết học.

Khi anh lên nhà tôi chơi và xem tôi hướng dẫn cho trẻ con hát múa thì
cũng kể từ lúc ấy, anh đã để ý đến tôi. Hôm đó, tôi không nói với anh
câu gì, mặc dù tôi biết anh đang ngồi đó ngắm tôi không rời mắt. Và từ
hôm ấy trở đi, anh thường xuyên đến nhà tôi chơi rồi dần dần làm quen
tôi. Tôi cũng rất vui và cởi mở khi nói chuyện với anh.

Trong thời gian quen nhau, gia đình chúng tôi xảy ra một chuyện buồn,
đó là đứa em trai duy nhất của tôi đã qua đời. Tôi đau đớn và thậm chí
không còn muốn thi đại học nữa. Lúc đó, anh đã ở bên tôi, quan tâm, chăm
sóc tôi rất chu đáo… Cũng nhờ sự động viên rất lớn từ anh nên tôi đã cố
gắng để lấy lại tinh thần, tiếp tục công việc học tập của mình.

Thời gian sau đó, chúng tôi thường xuyên nói chuyện, tâm sự với nhau
rất nhiều. Và rồi một ngày, bỗng nhiên anh nói anh yêu tôi và hỏi tôi, “Em có yêu anh không?”. Lúc đó tôi không trả lời câu hỏi của anh mà chỉ nói rằng, “Giờ em còn học cấp 3, đợi khi nào em thi đại học xong, em sẽ trả lời anh nhé!”. Dù biết tôi không trả lời câu hỏi đó nhưng hai chúng tôi vẫn ngầm hiểu rằng, chúng tôi đã dành tình cảm cho nhau.

Ngày qua ngày, tôi và anh trở nên thân thiết với nhau hơn. Khi tình
cảm dường như đã chín muồi, tôi nhận lời yêu anh, không chờ đến lúc tôi
đi đại học nữa. Từ hôm đó, chúng tôi đã trao cho nhau những cái nắm tay
thật chặt, những cái ôm ấm áp và những nụ hôn nồng cháy. Anh luôn
động viên tôi chịu khó học tập và giúp đỡ tôi rất nhiều. Năm đó, tôi
không thi đỗ đại học nên phải chấp nhận đi học cao đẳng.

"Món đồ chơi" không còn giá trị, Bạn trẻ - Cuộc sống, cai ngan vang, chuyen trinh tiet, doi con gai, thuoc tranh thai, nha nghi, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, tinh yeu sinh vien, moi tinh dau, hanh phuc, yeu thuong, bao

Tôi không thể quên đi bao yêu thương ngày xưa ấy…(Ảnh minh họa)

Tôi và anh đều học ở Hà Nội nhưng khoảng cách khá xa nhau nên mỗi
lần  xuống thăm tôi, anh đều ở bên tôi đến ngày hôm sau mới về. Và tất
nhiên địa điểm không có nơi nào hợp lý bằng nhà nghỉ.

Lần đầu tiên ở bên nhau, anh đã “đòi hỏi” nhưng tôi vẫn nhất quyết không cho. Tôi nói với anh rằng, “Em muốn giữ cho đêm động phòng của chúng mình”. Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nên trong một đêm ở bên nhau, tôi đã chủ động dâng hiến cho anh tất cả.

Sau hôm đó, tôi đã khóc rất nhiều… và anh đã ở bên tôi, ôm tôi vào lòng an ủi, “Đợi em ra trường, anh sẽ cưới em làm vợ”. Khi nghe được câu nói đó từ anh, tôi cũng cảm thấy mình được an ủi phần nào.

Kể từ hôm đó, mỗi lần chúng tôi gặp nhau thì nơi đến cuối cùng đều là
nhà nghỉ. Sau 2 tháng bên nhau với biết bao yêu thương mặn nồng thì một
hôm, tôi nhận được tin nhắn từ anh, “Anh xin lỗi em! Anh là một
thằng đểu. Anh không xứng đáng với tình cảm em dành cho anh. Anh đã đem
lòng yêu người khác rồi, chúng ta chia tay nhau nhé!”


Đọc được những dòng tin nhắn ấy, tôi như chết lặng… Tôi không dám tin
vào mắt mình nữa, không tin người con trai hiền lành, tốt bụng ấy đã
phản bội mình… không dám tin bao nhiêu yêu thương suốt mấy năm qua đã
tan tành trong thoáng chốc…

Tôi đã khóc rất nhiều và tìm mọi cách để níu kéo anh ở lại. Tôi nói với anh rằng, “Em sẽ tha lỗi cho anh nếu anh quay về với em”
nhưng anh vẫn lạnh lùng rời xa tôi. Tôi không hiểu vì sao mình lại như
thế nữa? Liệu tình yêu của anh dành cho tôi bao năm qua có thật lòng hay
không? Hay chỉ là phút giây yêu đương qua đường, khi chiếm đoạt được
tôi rồi thì bỏ rơi tôi như một món đồ không còn giá trị…

Giờ đây, tôi không biết mình phải làm sao bây giờ nữa? Tôi không thể
quên được anh, không thể quên đi bao yêu thương ngày xưa ấy… không thể
quên được những kỷ niệm hai đứa đã từng có bên nhau!

Related Post