Phải lòng gã trai tân


Tôi vào nhà nghỉ quen thuộc, nhắn tin khiêu khích anh nhưng anh vẫn tắt máy.




Anh chàng còn quá trẻ nên “chuyện ấy” cũng bồng bột và bản năng vô cùng (Ảnh minh họa)

Ly dị chồng khi mới 26 tuổi. Tôi còn quá trẻ để bắt đầu cho một tập
kế tiếp. Nhất là tôi chưa vướng bận con cái cũng như hoàn toàn tự chủ về
kinh tế. Tôi chẳng mảy may thấy buồn gì cả. Trái lại, tôi còn thích thú
với sự tự do vừa có được. Đó cũng là lý do để tôi lần lữa trong việc
kết hôn lần thứ hai.




Tôi vẫn muốn tận hưởng sự tự do thêm vài năm nữa. Tôi mở lòng mình,
tìm kiếm cơ hội lựa chọn một cách thoải mái. Thế nên đã có lúc danh sách
bạn trai của tôi lấp đủ 7 tối mỗi tuần. Còn những cây si tình dài không
kể hết. Facebook của tôi gần như hôm nào cũng phải vài lời tỏ tình,
khen ngợi.

Những tối tôi đi hát, hoa mang về vài ôm. Những ngày lễ tết, sinh
nhật tôi, quà tặng chất đống. Nói vậy chỉ để chắc chắn rằng tôi có giá
đến thế nào bất chấp việc tôi đã từng một lần đò. Không hiếm những người tình
của tôi nằng nặc đòi cưới. Trong đó phần nhiều là các chàng “zai tân”.
Họ chẳng nề hà chuyện tôi có một đời chồng. Nhưng quả thực tôi không
muốn cưới ngay. Thế nên, cứ anh chàng nào giục cưới nhiều quá là tôi cho
“nghỉ” Đông luôn. Không ít anh chàng chỉ xác định cặp kè với tôi, vui
vẻ được lúc nào hay lúc đó. Những kiểu đàn ông như vậy thì tôi lại
thích. Không muốn ràng buộc. Không muốn trách nhiệm. Và chưa thích cưới
xin. Trong số đó có một anh chàng kém tôi đến 4 tuổi, năm nay vừa ra
trường. Chúng tôi có những buổi tối vô cùng ngọt ngào bên nhau. Anh
chàng đó cũng đang có bạn gái nhưng cũng đã chia tay bạn gái vì tôi yêu
cầu (tôi luôn oái oăm như vậy với tất cả các chàng đến với tôi – dù chỉ
vui vẻ cặp kè thì cũng không bao giờ được phép ngủ với cô gái nào ngoài
tôi trong suốt thời gian yêu tôi).

Tôi thú thật là ban đầu chỉ là vấn đề sex. Anh chàng còn quá
trẻ nên “chuyện ấy” cũng bồng bột và bản năng vô cùng. Tôi thích cái
cách anh chàng lăn quay ra ngủ sau mỗi lần “lâm trận”. Tôi thích cái
cách anh chàng gồng mình lên để “giữ đạn”, học mót vài chiêu trên phim
mang ra thể hiện một cách ngốc nghếch. Tôi thấy mình giống như một bà
chị của anh ta hơn là một người tình. Anh chàng tôn sùng tôi, nghe lời
tôi cũng như nhất nhất đi theo tôi. Thậm chí ngay cả khi biết tôi có
nhiều bạn trai khác, anh chàng cũng chấp nhận (dù hay thở dài buồn bã).
Thế nên tôi có bao nhiêu bạn trai, tôi đã làm những gì, ở đâu, tôi đều
kể cho anh chàng nghe hết. Tất nhiên, vì cái đầu của tôi luôn đi trước
trái tim nên anh chàng này chưa bao giờ được đưa vào diện “để giấm” sau
này lấy làm chồng. Ấy thế mà, tôi đã đau khổ vì anh chàng này.

Hôm ấy, theo lịch trình quen thuộc, tôi được anh chàng này đón đi ăn.
Chúng tôi đi ăn hải sản vỉa hè. Sau đó chúng tôi tới quán bar quen
thuộc, tôi sẽ lên hát vài bài (tôi rất thích hát và hát cũng rất hay).
Bình thường thì kết thúc vụ bar sẽ là tới một nhà nghỉ nào đó. Nhưng lần
này, anh chàng lại đưa tôi về nhà và bảo: ‘Long đã có bạn gái mới’.
Ban đầu tôi cũng chỉ gật gù định bụng rằng sẽ “dọa” cắt đứt với anh
chàng nếu tôi phát hiện ra anh chàng này ngủ với cô bạn gái mới đó.
Nhưng anh chàng đã nói luôn: “Vì thế, Long không thể ngủ với H được
nữa. Chúng ta hãy trở về mối quan hệ chị em. Long vẫn sẽ đi nghe H hát,
vẫn sẽ đưa H đi ăn uống nhưng sẽ không ngủ với nhau, không hôn nhau.
Long không muốn làm điều ấy vì nó sẽ rất tổn thương cho bạn gái mới của
Long”
. Cảm giác ngay lúc đó của tôi là giận, bực, khó chịu và tức
tối nữa. Anh chàng nói như thể làm chuyện ấy với tôi là điều tồi tệ vậy.

Phải lòng gã trai tân, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, nguoi tinh, lai may bay ba gia, nguoi tinh tre, trai tan, sex, chuyen tinh yeu, ly hon, hon nhan gi dinh, chuyen tinh yeu, chuyen tinh cam dong, bao

Tôi bắt đầu nhớ da diết đến anh chàng này (Ảnh minh họa)

Ngay lúc đó, tôi đã xuống xe và đuổi thẳng cổ anh chàng, “Đừng bao giờ đến gặp tôi nữa”. Anh chàng thở dài nhìn tôi rồi cũng bỏ đi. Sau vài chục phút anh chàng nhắn cho tôi một cái tin còn lộn ruột hơn nữa: “Vì Long đã yêu cô ấy thực sự rồi. Xin lỗi H nhé!
Khỏi phải nói tôi đã điên tiết như thế nào. Tôi xóa sạch số điện thoại,
email của anh chàng này đi. Tuyệt giao. Ấy thế mà cũng chỉ được vài
buổi, khi cơn giận đã cạn vơi và để lại một khoảng trống kinh khủng. Tôi
bắt đầu nhớ da diết đến anh chàng này. Có những lúc mụ mị cả người,
chạy xe qua những quán quen ngày xưa của hai đứa. Và nhắn tin. Và gọi
điện. Làm đủ mọi trò để lôi kéo anh chàng. Nhưng cũng từ đó, anh chàng
này lặn mất tăm. Không trả lời điện thoại, không trả lời tin nhắn, không
gặp mặt. Và kể cả khi tôi dùng số điện thoại khác để gọi, anh ta nghe
một cách hờ hững rồi cáo bận.

Tôi vào nhà nghỉ quen thuộc của hai đứa, nhắn những tin nhắn khiêu
khích, anh ta tắt máy. Ngày ngày tôi vào facebook của anh chàng và thấy
anh chàng khoe tình yêu mới một cách rất hạnh phúc. Điều đó càng khiến
tôi lộn ruột. Tôi từ bỏ hết mọi mối quan hệ, tôi nỗ lực để trở thành một
cô gái chính chuyên hòng lôi kéo sự chú ý của anh chàng này. Nhưng tất
cả đều vô ích.

Trong suốt một năm qua, tôi vật vã vô cùng. Tôi tự hỏi: Liệu có phải
đó là tình yêu đích thực của đời tôi mà tôi đã đánh mất? Không! Chỉ là
cảm giác cay cú thôi. Nhưng tôi phải làm sao đây? Làm sao để vượt qua
những ngày tháng đớn đau và nhớ đến mụ mị thế này?

Related Post