Tôi muốn được 'hư hỏng' hết mình!


Tôi muốn thác loạn hết mình để trở thành một người hư hỏng… chỉ như vậy tôi sẽ không bị đàn ông rời xa và chán ngắt.

Tôi là một cô gái có nhan sắc và trình độ, lại được sinh ra trong một gia đình gia giáo, nề nếp, khá giả và hạnh phúc. Nhìn bề ngoài ai cũng đánh giá tôi là con nhà giàu, tiểu thư, ăn chơi và sành điệu vì phong cách ăn mặc, chịu chơi và luôn mạnh dạn trước mặt bạn bè. Cá tính của tôi khá mạnh mẽ nhưng đằng sau con người đầy bản lĩnh ấy là một cô gái mềm yếu và đôi khi có phần hơi nhu nhược…




Tôi khá lãng mạn nên rất thích nhạc trữ trình, nhạc nhẹ. Tôi cũng có một giọng hát khá hay, lại biết vẽ, biết làm thơ, chơi đàn organ và biết chơi rất nhiều môn thể thao… Đối với bạn bè, tôi là một người rất nhiệt tình và luôn chơi hết mình. Tôi chưa bao giờ lợi dụng ai, cũng chưa bao giờ chơi xấu ai và trong các mối quan hệ, tôi cũng chưa bao giờ làm mất mặt người đi cùng… nhưng bên cạnh những ưu điểm đó, tôi lại có những nhược điểm là hay giận dỗi, nóng tính và quá thẳng thắn.




Tôi đã chuẩn bị bước qua tuổi 24 và tôi nghĩ rằng, với những gì bản thân tôi có ở trên, đáng lẽ tôi sẽ được hạnh phúc trong tình yêu… nhưng những điều ấy dường như không bao giờ xảy ra với tôi. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ có được một tình yêu thật sự, hay nói cách khác là chưa có ai thật lòng yêu tôi.

Tại sao không có ai đến với tôi chân thành? (Ảnh minh họa)

Cách đây bốn năm về trước, tôi có quen một người bạn trai. Từ trình độ học thức cho đến hoàn cảnh gia đình của người ấy đều thua tôi về mọi mặt… nhưng tôi vẫn chấp nhận họ vì tôi nghĩ rằng mình đã thương anh ấy thật lòng. Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ nên cứ ngỡ khi hai đứa yêu nhau là do tiếng sét ái tình. Anh ấy không cần phải bỏ thời gian và tiền bạc để theo đuổi tôi và tôi cũng không mất quá nhiều thời gian để tìm hiểu anh ấy. Hồi đó, tôi thích anh ta vì anh ta tốt bụng, hiền lành, thật thà và có chút ga lăng… nhưng sau này, tôi cảm thấy thật sự hối hận vì bản tính quá thật thà đó của anh ta.

Anh ấy thì quá thật thà, hiền lành, trong khi đó tôi lại quá khôn lanh và cá tính. Chúng tôi nói chuyện không bao giờ hợp nhau nên luôn luôn xảy ra mâu thuẫn, cãi vã. Lúc nào  giận hờn nhau là hai người chúng tôi lại chửi rủa nhau và không có ai nhường nhìn ai hết.

Chúng tôi yêu nhau nhưng không có được những cử chỉ nhẹ nhàng, âu yếm như những người khác. Có lẽ vì vậy mà tình yêu của chúng tôi luôn trong sáng và chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép. Mặc dù chuyện tình yêu của chúng tôi cũng nhạt nhẽo song chúng tôi vẫn cố gắng ở bên nhau gần 3 năm trời. Và trong khoảng thời gian ấy, tôi chưa bao giờ phản bội hay làm gì tội lỗi với anh ấy. Nhưng rồi, sau ba năm gồng mình lên để chịu đựng nhau, cuộc tình của chúng tôi cũng đã kết thúc…

Từ khi chia tay người yêu cũ, cũng có rất nhiều người đàn ông tìm đến tôi, đồng nghiệp cũng có, bạn bè cũng có, những người đàn ông vô tình gặp gỡ nhau rồi theo đuổi tôi cũng không phải là ít. Họ đều là những người thành đạt, có phong cách… song tôi thấy ở họ người nào cũng đều giống nhau ở một điểm: giả tạo, bốc nổ và luôn thể hiện mình. Nhưng thật tiếc! Tôi đâu phải là cô ngốc để nghe họ tự tâng bốc về bản thân mình? Chính vì những điều đó nên tôi cảm thấy những hành động và lời nói của họ rất nhiêu khê và khiến tôi cảm thấy thật sự khó chịu.

Có người lúc đầu đến với tôi cũng rất chân thành, đàng hoàng và tốt bụng… nhưng dần dần họ đã rời xa tôi khiến tôi không thể hiểu được lý do tôi đã làm sai điều gì vì tôi vẫn là con người đó, tính cách đó, không hề thay đổi. Hay phải chăng do tôi quá đàng hoàng bởi tôi luôn giữ mình và không bao giờ dám làm điều gì vượt quá giới hạn cho phép? Vì người ta vẫn thường nói rằng, tình yêu phải có tình dục đi kèm, còn tôi thì tình yêu đơn thuần chỉ là sự sẻ chia, đồng cảm, yêu thương,… chứ không phải là những khát khao, ham  muốn của nhục dục.

Khi cảm thấy mình không hợp với người đàn ông này, tôi lại cố tìm hiểu người đàn ông khác… nhưng tôi cảm thấy dường như cả trăm người họ đều rất giống nhau. Họ đều chủ động làm quen tôi, rồi tỏ ra rất hào hứng, nhiệt tình khi ở bên tôi nhưng khi hẹn hò, họ lại gợi ý đến tình dục, thậm chí có người gặp gỡ tôi lần đầu tiên đã đòi nắm tay và hôn tôi. Phải chăng khi nhìn tôi, họ nghĩ rằng, tôi là một đứa con gái ghê gớm và từng trải lắm, cũng ‘Đã qua tay không ít gã đàn ông’ nên họ mới suồng sã với tôi như vậy!

Trước khi nhận lời đi chơi với bất kì ai, hoặc ngồi đối diện với ai mà họ cứ gợi ý đến chuyện tình dục thì tôi luôn dằn mặt họ bằng những lời cứng nhắc rằng: ‘Em là người đàng hoàng. Anh cảm thấy làm bạn được thì làm, không làm được thì thôi. Em không đơn giản và cũng không dễ bị lợi dụng như anh nghĩ’ và khi nói xong điều đó, tôi đứng dậy ra về không một chút hối hận.

Họ đến với tôi chỉ muốn tìm cảm giác lạ! (Ảnh minh họa)

Tôi không thể nhớ được mình đã gặp gỡ bao nhiêu người, cũng không thể nhớ nổi những cái tên, những gương mặt đàn ông đã ngỏ lời hẹn hò tôi…. nhưng cho đến bây giờ, tôi cảm thấy mình không còn niềm tin trong tình yêu nữa? Tại sao một người con gái xinh đẹp và giỏi giang như tôi lại không có được một mối tình nào đúng nghĩa?

Đôi khi tôi muốn thác loạn hết mình để trở thành một người hư hỏng… chỉ như vậy tôi sẽ không bị đàn ông rời xa và chán ngắt. Hoặc tôi mong mình sẽ là một cô gái khó khăn để có thể quen nhiều người giàu có và lợi dụng họ như những cuộc tình gió tho

Related Post