Chồng phản bội mà em nào hay biết?


Khi vừa mới kết hôn thì tôi đã phát hiện ra tất cả tội lỗi của chồng mình. Anh đã phản bội tôi từ rất lâu và lén lút qua lại với một người phụ nữ cũng đã có gia đình.




Tình yêu sét đánh của chồng tôi và cô ấy đã đánh đổ hạnh phúc của hai gia đình đến bờ vực thẳm (Ảnh minh họa)




Tôi chạy xe một mình trong đêm buốt lạnh của Hà Nội. Trời rét, mưa
lất phất nhưng những cái buốt giá thấm vào da thịt đâu có sợ bằng nỗi
đau đang trỗi dậy trong lòng tôi lúc này?

Tôi cứ lầm lũi đi như thế, đi mãi cho tới khi nhìn thấy một đứa bé đang
gọi mẹ. Giọng nói của đứa bé ấy khiến tôi bỗng giật mình nhớ đến đứa con
thơ của mình. Con tôi giờ này chắc cũng đang thèm sữa lắm? Và chắc hẳn
nó cũng đang mong tôi về để được ở bên cạnh vòng tay yêu thương của mẹ
biết bao?


Bảy năm dài yêu thương nhau mà tôi nào đâu biết mình đã bị người ta phản
bội từ rất lâu? Đến khi kết hôn được một thời gian ngắn thì tôi lại
phải nếm mùi cay đắng nhất của cuộc đời… và cũng lúc này đây, đứa con
trong bụng tôi mới được hình thành. Tôi đã khóc, khóc để quên đi bao nỗi
đau, khóc cho sự dối trá của lòng người… Suốt một thời trẻ giữ gìn bản
thân mình, rồi chờ đợi ngày được sánh bước hạnh phúc bên cạnh người đàn
ông mình yêu thương… Vậy mà không ngờ khi vào cuộc sống hôn nhân, tôi
lại phải chịu nhiều đắng cay, bất hạnh thế này!

Bản năng làm mẹ không cho phép tôi nghĩ đến điều dại dột. Sinh linh bé
nhỏ kia vẫn còn đang đợi tôi trở về, vẫn mong chờ được mẹ ẵm à ơi…. Khi
nhìn đứa con ngây thơ đang tập tẹ nói, tôi lại khóc! Giá như khóc để
quên được hiện tại thì tôi cũng muốn khóc mãi để cho mình đỡ đau đớn,
xót xa như thế này!

Kể từ ngày đọc được tin nhắn từ người phụ nữ ấy nhắn tin cho chồng mình
là trong tôi đã chết đi một phần hồn. Tôi đã từng quan niệm rằng, chung
thủy là tuyệt đối. Và cũng chính vì quan niệm đó mà trong lòng tôi lại
không thể có được sự tha thứ nên cứ đến đêm về, tôi lại sống với những
quá khứ tội lỗi của chồng mình đã gây ra. Tôi vẫn giật mình khi gặp một
ai đó có tên giống với người phụ nữ đó…

Chồng phản bội mà em nào hay biết?, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, chong ngoai tinh, hanh phuc gia dinh, chuyen gia dinh, bao

Dường như tôi không còn đủ sức để khóc nữa rồi… (Ảnh minh họa)

Không ai hiểu được vì sao cuộc sống của
gia đình tôi rất sung túc, đầy đủ nhưng nhìn mặt tôi vẫn phảng phất nỗi
buồn?  Mọi người đâu có hiểu được nỗi đau vẫn ngày ngày dày xéo trong
tâm hồn yếu đuối của tôi? Tôi cố gắng cười cười nói nói để khỏa lấp đi
bao buồn phiền trong lòng… nhưng khi đối diện với chính mình, tôi mới có
thể cảm nhận được tất cả nỗi đau đó. Ban ngày, tôi cố sống cho con tôi,
còn tối đến, tôi lại sống cho lòng mình để mà băm mà chặt nỗi đau ấy ra
thành trăm mảnh…

Một ngày làm việc của tôi cũng sẽ kết thúc như mọi ngày nếu như tôi
không nhận được cú điện thoại đó. Chồng của người phụ nữ kia đã chủ động
gọi điện cho tôi và muốn gặp tôi để trút bầu tâm sự. Khi vừa đến nơi,
chân tay tôi bủn rủn, sợ hãi… Dường như tôi không còn đủ bình tĩnh để
đối diện với người đàn ông đó nữa…

Sau cuộc nói chuyện ấy, tôi mới biết vợ chồng họ cũng yêu thương nhau 8
năm trời rồi mới kết hôn. Cả hai chúng tôi đều sống với chồng/vợ của
mình nhưng tâm trí của họ lại đang để ở nơi khác. Vì cái mà họ gọi là
‘tình yêu’ ấy để rồi họ lỡ dẫm đạp lên niềm tin, tình yêu của chúng tôi,
để rồi họ lỡ đẩy hai đứa con thơ của họ phải sống với một hạnh phúc
không trọn vẹn…

Chẳng nhẽ họ yêu và cần nhau đến thế sao? Nếu vậy sao họ không nói sớm
hơn ngày chúng tôi kết hôn thì có phải bây giờ họ đã được ở bên nhau, để
tôi với người chồng của người phụ nữ kia bớt đau xót? Đúng là tình yêu
sét đánh của họ đã đánh đổ cả hai gia đình chúng tôi đến bờ vực thẳm…

Tôi yêu anh, chồng của tôi và tôi cũng cần anh ở bên cạnh để dạy dỗ cho
đứa con thơ của mình. Nhưng một người chồng ở bên cạnh mình nhưng tâm
hồn lại hướng về người phụ nữ khác thì liệu gia đình tôi có được hạnh
phúc đúng nghĩa của nó không? Liệu tôi có nên giải thoát cho anh để họ
được đến với nhau, tận hưởng niềm hạnh phúc cùng nhau không?


Dường như tôi không còn đủ sức để khóc nữa rồi… Đêm nào nước mắt tôi cũng rơi ướt đẫm gối… và có lẽ, đêm nay cũng vậy!

Related Post