Phản bội chồng vì người tình cũ


Tôi không hiểu nổi tâm trạng của mình lúc này nữa, tất cả trong tôi là nỗi ân hận, dày vò đến đau đớn. Chỉ vì một phút không làm chủ được bản thân mình, tôi đã phản bội người chồng mà mình kính trọng, yêu thương để lao vào vòng tay của người tình cũ…

Tôi
quá khinh ghét bản thân mình, nước mắt không gột rửa được tội lỗi của
tôi nhưng tôi còn biết làm gì hơn… Tôi là người đàn bà đáng trách hay
đáng thương?





Tôi
đã có một mối tình đầu thật lãng mạn và thơ mộng với Hoàng, người con
trai đã cùng tôi lớn lên với tuổi thơ gian khó nhưng chan chứa tình
người nơi làng quê chiêm trũng nghèo. Tôi là một con bé gầy gò, ốm yếu
nên luôn bị chúng bạn trêu chọc. Những năm tháng ấy Hoàng đã luôn ở bên
tôi, bảo vệ tôi, cùng tôi chia sẻ bao vui buồn như một người bạn, người
anh. Tình yêu đến tự nhiên như hơi thở và tôi hạnh phúc trong vòng tay
rắn rỏi, ấm áp của Hoàng. Tôi và anh đã nguyện sẽ bên nhau suốt đời,
cùng nhau xây đắp ngôi nhà đơn sơ, giản dị nhưng đầy ắp hạnh phúc,
tiếng cười.





Thế
nhưng những mong ước của chúng tôi đã vấp phải sự phản đối của gia đình
hai bên. Bố mẹ tôi chê anh học vấn thấp, nhà anh nghèo, không môn đăng
hộ đối với gia đình tôi. Còn bố mẹ anh thì bảo tôi yếu đuối, gầy gò, ốm
yếu về làm dâu không cáng đáng được công việc đồng áng. Lúc đó tôi đã
là cô giáo trường huyện, gia đình tôi cũng khá giả, còn anh chỉ là một
anh thợ mộc nghèo, gia đình anh quanh năm gắn bó với đồng ruộng, con
trâu, cái cày, cuộc sống rất khốn khó. Tôi và anh vẫn bên nhau, cùng
nhau thuyết phục bố mẹ mong một ngày ông bà sẽ thay đổi suy nghĩ nhưng
thời gian trôi qua mà gia đình hai bên vẫn nhất quyết phản đối, tôi
thấy anh càng ngày càng ít nói và rất buồn. Anh bảo, dù thế nào anh
cũng sẽ cưới tôi bằng được, anh không cam chịu số phận, anh sẽ làm mọi
cách để thay đổi cuộc đời… anh không chịu nổi khi người ta nhìn mình
bằng con mắt khinh thường, chỉ vì anh nghèo.


Phản bội chồng vì người tình cũ, Ngoại tình, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Tôi và anh đã nguyện sẽ bên nhau suốt đời, cùng nhau xây đắp ngôi nhà đơn sơ, giản dị nhưng đầy ắp hạnh phúc, tiếng cười. (Ảnh minh họa)



Rồi
bỗng một ngày, sau cuộc hò hẹn với những nụ hôn nóng bỏng, anh bảo anh
phải đi xa, có thể là rất lâu, anh đi để thay đổi cuộc đời, đi để một
ngày trở về chúng tôi được bên nhau mãi mãi. Anh bảo tôi hãy chờ anh,
dù thế nào anh cũng trở về… Nghe anh nói, tôi linh cảm có chuyện chẳng
lành, gặng hỏi mãi thì anh cũng thú thật là anh sẽ vượt biên sang nước
ngoài với một người bạn. Tôi như rụng rời chân tay. Đây là một việc làm
không những vi phạm pháp luật mà còn nguy hiểm, có thể một đi không trở
về, tha hương nơi đất khách quê người, không biết ngày mai sẽ thế nào.
Vì sao, vì sao anh lại có suy nghĩ và hành động ấy? Tôi đã khóc hết
nước mắt cầu xin anh ở lại nhưng anh vẫn một mực khăng khăng không lay
chuyển, ánh mắt sắc lạnh của anh khiến tôi bất lực. Chúng tôi xa nhau
từ đấy…


Tôi
đã chờ, chờ mãi mà tin anh vẫn biền biệt. Một năm, hai năm, rồi năm năm
trôi qua, bố mẹ bắt tôi đi lấy chồng nhưng tôi vẫn kiên quyết phản đối.
Tôi phải chờ đợi anh trở về, tôi tin nhất định anh sẽ trở về, anh đã
hứa là sẽ trở về với tôi, anh sẽ không phản bội lại lời hứa với tôi
đâu. Nhưng sự chờ đợi của tôi là vô vọng và niềm tin của tôi đã bị sụp
đổ khi người bạn cùng vượt biên với Hoàng trở về, anh ta bảo Hoàng đã
có vợ con bên nước ngoài rồi, tôi còn mất công chờ đợi làm gì. Tin dữ
như sét đánh ngang tai,  tôi hoàn toàn suy sụp, trái tim như có ai bóp
chặt, đau đớn tưởng chừng chỉ muốn chết cho xong. Chính trong lúc tuyệt
vọng ấy, trong lúc trái tim chỉ có oán hận và đau đớn, tôi đã nhanh
chóng chấp nhận tình cảm của Thắng, chồng hiện tại của tôi bây giờ. Sự
chấp nhận như một sự báo thù người tình phản bội, như muốn chạy xa khỏi
làng quê, chạy xa khỏi nơi ghi dấu bao kỉ niệm tình yêu giữa tôi và
Hoàng, và cũng là sự nương náu vào một chốn bình yên của người đàn ông
yêu tôi câm lặng bao năm…


Thắng
cũng là người làng tôi, nhưng anh đi học rồi lập nghiệp trên thành phố,
chỉ thỉnh thoảng về quê thăm bố mẹ, anh em họ hàng. Chuyện tôi yêu
Hoàng, chờ đợi Hoàng đến lỡ cả tuổi xuân cả làng ai cũng biết, và Thắng
cũng biết. Anh đã âm thầm yêu tôi sau những lần về quê ngắn ngủi, anh
bảo anh sẽ chờ đợi đến khi nào tôi chấp nhận tình yêu của anh, dù bao
lâu anh cũng chờ. Sự đời thật trái ngang và tình cảm cũng có những lí
lẽ riêng mà con tim không thể hiểu. Tôi biết Thắng là người tốt nhưng
tôi lại không thể đón nhận tình cảm của anh, chỉ vì một hình bóng rất
xa… Chỉ đến khi Hoàng phản bội tôi, trái tim tôi mới mềm lòng trước
tình yêu của anh.


16
năm làm vợ Thắng, tôi đã hoàn toàn xóa sạch hình bóng Hoàng ra khỏi
trái tim mình. Tình yêu của người chồng ân cần, quan tâm và yêu thương
gia đình, vợ con hết mực đã chữa lành vết thương lòng trong tôi. Cuộc
sống cứ êm đềm trôi qua và tôi luôn thầm cảm ơn số phận đã cho tôi lấy
được một người chồng như Thắng. Nhưng duyên trời run rủi hay số phận cố
tình trêu đùa tôi?


Phản bội chồng vì người tình cũ, Ngoại tình, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Hai con tim yêu cùng thổn thức, và bao khao khát, đam mê trong chúng tôi lại bùng lên mãnh liệt. (Ảnh minh họa)


Tôi
đã gặp lại Hoàng sau 16 năm xa cách. Hoàng lặn lội đi tìm tôi, anh vẫn
còn yêu tôi và mong tôi nhận lời xin lỗi của anh vì sự trở về muộn màng
của mình. Hoàng ngồi trước tôi, dáng vẻ ủ rũ,  đau khổ, khuôn mặt của
người đàn ông từng trải, phong lưu nhưng rạn dày sương gió. Anh kể anh
không bao giờ quên được chuyến đi kinh hoàng ấy, những tưởng anh sẽ
phải bỏ mạng nơi xứ người nhưng anh đã được một người đàn bà cứu sống,
cưu mang và bao bọc. Chị ta yêu anh nhưng anh chỉ coi chị ta là ân
nhân. Thời gian đó anh không còn cách nào khác là phải chấp nhận sống
cùng chị ta. Nhưng ngay khi có thể lo được cuộc sống cho bản thân mình
và học được cách làm ăn, anh đã rời xa chị ta. Ngày đêm anh đau đáu
mong một ngày trở về quê hương để cùng tôi sum vầy, nhưng rồi anh đau
đớn khi nhận được tin tôi đã lấy chồng. Thế nên anh đã ở lại, không trở
về nữa, đến bây giờ anh vẫn sống một mình. Anh bảo anh vẫn còn yêu tôi.
Sau bao năm trời lặn lội, anh đã trở về quê hương thăm gia đình và được
biết tôi đã chờ đợi anh ra sao. Anh hối hận vô cùng, chỉ mong một lần
gặp lại tôi và được nhìn thấy tôi sống hạnh phúc rồi anh sẽ lại ra đi,
đi mãi mãi… Giọng nói trầm ấm nhưng chất chứa bao đau đớn, xót xa của
người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả trái tim mình khiến tôi không kìm
chế nổi cảm xúc. Tôi đã khóc trong vòng tay anh, hai con tim yêu cùng
thổn thức, và bao khao khát, đam mê trong chúng tôi lại bùng lên mãnh
liệt. Chỉ một giây phút mềm yếu đó thôi, tôi đã phản bội chồng mình.


Giờ
đây Hoàng đã đi xa, xa tôi mãi mãi nhưng một lần nữa bóng hình anh lại
phủ đen cuộc đời tôi. Chồng tôi vẫn đối xử rất tốt với tôi, vẫn yêu
thương, quan tâm, chăm sóc và chiều chuộng tôi bởi anh làm sao biết
được người vợ của mình đã gây nên tội lỗi gì? Nhưng riêng tôi, khi đối
diện với lương tâm mình, tôi thấy mình thật xấu xa, thật bỉ ổi và đáng
bị nguyền rủa. Nhìn vào ánh mắt chồng, tôi chỉ muốn thú nhận tất cả
nhưng rồi tôi lại không thể, làm sao tôi có thể nói ra cái việc xấu xa
ấy, hạnh phúc tôi đang có sẽ vỡ vụn, có lẽ anh sẽ không bao giờ tha thứ
cho tôi. Tôi sợ vô cùng. Anh là tất cả cuộc đời tôi lúc này, tôi không
thể đánh mất anh, đánh mất hạnh phúc đang có. Nhưng phải sống trong nỗi
dày vò, day dứt khiến tôi không một phút bình yên. Tôi biết làm gì với
cuộc đời mình đây? Tôi có xứng đáng nhận được sự thứ tha ở anh, chồng
tôi, khi tôi can đảm thú nhận tội lỗi của mình?

Related Post