Tiếc vì trao 'cái ngàn vàng' nhầm chỗ


Giờ tôi đã đi làm, tôi cũng đã yêu 1 người con trai, anh là người chồng sắp cưới của tôi bây giờ. Tôi hạnh phúc vì điều đó, và nếu có hối tiếc thì tôi chỉ tiếc đã không trao ‘cái ngàn vàng’ đúng chỗ.

Tôi thường đọc tâm sự của các bạn và ở
đâu đó trong những bài viết liên quan đến ‘trinh tiết’ tôi đều thấy ám
ảnh, ám ảnh bởi tôi cũng đã từng thấy mình trong đó. Hôm nay, tôi xin
mạnh dạn chia sẻ câu chuyện của mình và mong các bạn chia sẻ cho tôi
cũng như những người con gái khác rơi vào tình cảnh như vậy.




Tôi sinh ra và lớn lên trong vòng tay của mẹ, ba tôi mất khi tôi còn
rất nhỏ. Tuổi thơ tôi lặng lẽ trôi qua cùng những nỗi khó khăn nhọc
nhằn của mẹ. Chính vì thế nên trong tôi luôn tồn tại sự tự ti, nhút
nhát. Tôi sống khép kín và rất ít giao lưu kết bạn.




Trong khi bạn bè tôi có đôi có cặp ríu rít như đôi chim sẻ thì tôi lại
thui thủi một mình, không dám nói chuyện với 1người con trai nào bởi
tôi sợ, một nỗi sợ mơ hồ nào đó mà tôi không thể hình dung ra. Chắc
cũng vì cái tính nhút nhát đó mà bọn con trai không dám tiếp cận và làm
quen với một đứa con gái như tôi. Tôi buồn nhưng chẳng biết làm cách
nào để thoát ra khỏi vỏ bọc ấy. Có đôi lúc tôi cũng hay thường thầm
thương trộm nhớ một ai đó và tất nhiên những cảm xúc đó luôn được tôi
cất kỹ, giấu kín trong lòng. Cứ thế tôi sống thu mình lặng lẽ cho tới
hết những năm cấp 3.

Tiếc vì trao "cái ngàn vàng" nhầm chỗ, Eva tám, trao than, cai ngan vang, trinh tiet, trong trang, mang trinh, bao phu nu, chuyen chi em

  Chính vì thế nên trong tôi luôn tồn tại sự tự ti, nhút nhát. Tôi sống khép kín và rất ít giao lưu kết bạn. (Ảnh minh họa)

Tôi bước vào đại học, môi trường mới
khiến tôi mạnh dạn hơn, tôi giao lưu và kết bạn nhiều hơn và rồi tôi
quen anh qua một trong những người bạn bắt đầu năm thứ 2. Anh cũng tỏ
ra quan tâm tôi. Lần đầu tiên trong đời được một người con trai để ý,
quan tâm tới mình nên cảm xúc trong tôi thật lâng lâng khó tả. Và tôi
nhận lời quen anh, yêu anh sau đó một thời gian. Thú thật là khi đó tôi
không thể định nghĩa được như thế nào là tình yêu nhưng tôi vẫn yêu anh
theo cách riêng của tôi.

 

Tình cảm của chúng tôi trong sáng và êm đẹp đến hết năm đầu. Và rồi
trong một đi chơi với nhau, anh đã sờ soạng và đưa ngón tay vào chỗ kín
của tôi, lúc đó tôi khóc thét lên đau đớn. Tức giận vì hành động đó của
anh, tôi giận dỗi bỏ về. Tối đó tôi hốt hoảng khi thấy máu dưới đáy
quần, nhưng vì đang giận nên tôi đã im lặng mà không nói cho anh biết.
Sau đó tôi tìm hiểu thì được biết là màng trinh của tôi đã bị rách. Tôi
nói với anh, anh có vẻ không tin tôi vì tôi với anh chưa một lần làm
chuyện đó thì làm sao mà rách được. Từ lần ấy, tôi bắt đầu cảnh giác
với anh hơn nhưng không biết anh đang cố tình chứng minh chuyện còn mất
hay là do bản năng đàn ông mà anh luôn muốn sex với tôi.

 

Trong một buổi chiều làm thêm ở quán cà phê, anh hẹn chở tôi đi nhưng
không đưa tôi tới chỗ làm mà chở thẳng tôi về nhà trọ của anh. Sau đó
anh nhỏ to và tôi mềm lòng chiều anh. Khi xong xuôi anh nhìn tôi không
nói gì. Tôi đau đớn khi biết mình  thực sự trở thành đàn bà, thực sự
tôi không muốn, không hạnh phúc khi trao cho anh, mặc dù đó là người
tôi yêu thương.

 

Những ngày sau đó luôn làm tôi day dứt nhưng rồi anh lại ngọt nhạt, lại
yêu chiều tôi làm tôi mềm lòng và cho anh tiếp tục quan hệ những lần
sau đó. Trong tâm thức tôi xuất hiện hai từ chia tay nhưng rồi tôi lại
lần nữa, không đủ can đảm để nói ra điều đó bởi tôi đã mất thứ quý giá
rồi thì sau này liệu còn một người nào mà dám quen và yêu một người như
tôi. Cũng vì còn yêu anh, sợ bị anh bỏ rơi mà tôi càng phải chịu đựng
để đáp ứng nhu cầu cho anh.

Tiếc vì trao "cái ngàn vàng" nhầm chỗ, Eva tám, trao than, cai ngan vang, trinh tiet, trong trang, mang trinh, bao phu nu, chuyen chi em

Tôi chết lặng, ngỡ ngàng. Lúc đó không hiểu sao lúc đó tôi không cho
anh ta một cái bạt tai mà chỉ giận dữ đập tan tành chiếc điện thoại.
(Ảnh minh họa)

Trong khoảng thời gian 2 năm quen nhau,
anh có dắt tôi về nhà chơi đúng một lần và sau lần đó tôi thật sự khiếp
sợ. Gia đình anh có 7 người con, trên anh có 3 người chị, dưới anh là 2
người em trai và một người em gái, em gái anh bằng tuổi tôi. Ông bà ta
nói quả không sai ‘Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng’. Và dù chưa
làm ‘bà cô’ nhưng các chị và em gái của anh làm tôi sợ theo đúng nghĩa
của nó. Tôi gặp chị gái của anh trước khi về nhà khoảng 2, 3 lần và
những lần đó tôi không làm điều gì phật ý họ vậy mà họ lại về to nhỏ
với mẹ anh rồi nói xấu thêm bớt về tôi đủ điều. Tôi buồn và không nhớ
mình đã rớt bao nhiêu nước mắt vì chuyện này nữa.

 

Đến khi chia tay rồi tôi cũng không hiểu được là vì sao họ ghét tôi, về
ngoại hình thì tôi khá xinh xắn, mặc dù tính tình có hơi nhút nhát. Còn
anh thì hết sức bình thường, không cao to, chẳng đẹp trai cũng chẳng
giàu có gì (Lúc đó anh cũng đang học và chỉ học hệ trung cấp). Nhưng
điều anh làm tôi thất vọng thực sự không phải vì những gì về ngoại hình
mà là về tính cách ba phải không có lập trường của anh. Miệng anh nói
luôn yêu tôi, sẽ cưới tôi làm vợ nhưng chẳng bao giờ anh bảo vệ tôi
trước những lời lẽ của gia đình. Anh không thanh minh cũng không giải
thích cho gia đình anh hiểu. Ở bên anh, tôi có cảm giác anh đứng về
phía gia đình hơn tôi. Tôi chán nản và thất vọng về anh nên bị tress
trong một thời gian dài.

 

Rồi một ngày anh nói chia tay tôi, anh đưa ra lí do là mẹ anh không
chấp nhận cho 2 đứa quen nhau,  không hiểu sao lúc đó tôi không mừng
không vui vì đã được giải thoát mà tôi lại khóc, tôi khóc van xin anh ở
lại bên tôi. Anh cũng ở lại và từ đó chúng tôi luôn cãi nhau. Anh nói
vì thương tôi nên mới ở lại chứ anh luôn nghe theo lời gia đình, nghe
theo mọi quyết định của me. Dù trách anh nhu nhược nhưng do còn yêu
anh, tôi vẫn luôn hi vọng là một ngày nào đó mẹ anh sẽ thay đổi quyết
định.

 

Nhưng rồi chính cái lần ấy, chính từ miệng anh nói ra một câu ‘Anh nghe
chị anh nói là em đã từng quen và quan hệ với nhiều người rồi phải
không?’. Tôi chết lặng, ngỡ ngàng. Lúc đó không hiểu sao lúc đó tôi
không cho anh ta một cái bạt tai mà chỉ giận dữ đập tan tành chiếc điện
thoại.

 

Ra là vậy, sau cái lần xảy ra chuyện đó anh nghi ngờ tôi, bởi tôi không
ra máu. Cái lần mà tôi nói có máu dưới đáy quần. Anh không tin  nên anh
và các chị gái đã bày mưu nói xấu tôi. Tôi không khóc mà quyết định nói
lời chia tay với anh. Anh không xứng đáng để tôi yêu, anh đã làm tổn
thương, đã xúc phạm tới lòng tự trọng của tôi. Khi tôi ra đi, anh có
năn nỉ níu kéo nhưng lòng tự trọng của tôi đã bị anh làm cho tổn
thương, nó in hằn trong tâm trí tôi về một mối tình đầu nhiều vị mặn
của nước mắt hơn là vị ngọt ngào của hạnh phúc…

 
Tôi chia tay anh, mối tình đầu của tôi- mối tình mang cho tôi cảm giác
đau khổ nhiều hơn là hạnh phúc. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đúng khi
quyết định rời xa anh… Giờ tôi đã ra trường, đã đi làm, tôi cũng đã
yêu 1 người con trai, anh là người chồng sắp cưới của tôi bây giờ. Anh
chia sẻ với tôi tất cả mọi thứ trong cuộc sống, cả chuyện quá khứ. Tôi
hạnh phúc vì điều đó, và nếu có hối tiếc thì tôi chỉ tiếc là mình không
trao ‘cái ngàn vàng’ đúng chỗ.

Related Post