Đêm qua anh đã làm gì?


Hóa ra anh cũng tầm thường như những người đàn ông đã lén lút ngoại tình, lừa dối vợ con.

Nhưng dù không muốn thì tôi cũng phải nghe. Thằng bé đã gần thôi nôi. Má nó vốn là ca sĩ ở quán đờn ca tài tử. Tôi lặng người trước lời thú tội này. Hóa ra anh cũng tầm thường như những người đàn ông đã lén lút ngoại tình, lừa dối vợ con.







“Sao bữa nay về trễ vậy anh?”. Thỉnh thoảng, tôi vẫn hỏi Thắng như thế khi anh về muộn. Chồng tôi cười: “Anh ghé qua nhà má thằng cu”. Biết anh đùa, tôi trêu: “Sao ghé thăm gì mà nhanh vậy?”. Anh lại nói: “Thì ghé thăm thằng cu chớ có thăm má nó đâu mà lâu?”.

Chỉ là chuyện nói đùa nhưng gần đây thấy bạn bè anh nhiều người vướng vào chuyện tình ái lăng nhăng, tôi đâm lo. Có lần, tôi đã nói rất nghiêm túc: “Từ nay đừng giỡn như vậy nữa. Em không thích đâu”. Nghe vậy, anh cau mặt: “Nói đùa thôi, em làm gì dữ vậy?”. “Em sợ cứ nói riết, nó lại hóa ra có thật thì nguy”.

 
Tôi lo lắng là có lý do. Chuyện ba anh có vợ bé làm khổ mẹ anh, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, bà vẫn không tha thứ với lời trăn trối: “Tụi con để mẹ nằm riêng một mình…”. Tôi sợ “con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh”, nhất là khi tôi chỉ sinh được 2 cô con gái. Biết được điều đó, anh bảo tôi: “Anh đã chứng kiến những đau khổ mà ba gây ra cho mẹ nên không bao giờ lặp lại điều đó với vợ con mình”.

Sau ngày mẹ mất, các em lần lượt đi lấy chồng, ngôi nhà ở quê không ai ở phải thuê người chăm sóc. Trước đây, thỉnh thoảng anh mới về. Cũng có khi, do bận việc làm ăn anh không về được thì tôi lại thay anh về thăm nom, thắp nhang cho ông bà. Mấy năm qua, chuyện vẫn bình thường như vậy.

 
Thế nhưng khoảng 1 năm trở lại đây, anh bỗng về quê thường xuyên hơn, hầu như tháng nào cũng về. Tôi thấy lạ nên hỏi thì anh nói: “Lớn tuổi rồi, tự dưng muốn quay về quê cho yên tĩnh. Với lại, anh cũng muốn về coi sóc nhà cửa, mồ mả”.

Nghe anh nói cũng có lý nên tôi không dò xét nữa. Cho đến lần gần đây nhất, anh vội vã về quê sau khi nghe một cuộc điện thoại. Tôi thắc mắc: “Anh mới về tuần trước mà? Có chuyện gì vậy?”. “À… ừ… Cái bờ kè bị sụp, anh phải về mướn xáng cạp đổ lại cho đầy…”.

Bất giác tôi muốn gào thét, cấu xé để giải tỏa sự đau đớn, tuyệt vọng, chán chường. Nhưng rồi, tôi chẳng làm gì cả, chỉ chua chát thốt lên: “Đồ dối trá!”. (Ảnh minh họa)

Nhìn điệu bộ luýnh quýnh của anh tôi cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Xế trưa hôm đó, tôi bảo con: “Má về nội có chút việc, dì út sẽ qua ngủ với tụi con. Mai má lên”. Con bé ngạc nhiên: “Sao hồi sáng má không đi cùng ba cho vui?”. “Má bận giải quyết mấy việc ở công ty”. Tôi trả lời cho con yên tâm.

 
Tôi về mà không báo cho anh. Đến nơi, thấy nhà cửa vắng hoe, mới 7 giờ tối mà con Tím, đứa bé chúng tôi thuê trông nhà đã đóng cửa đi ngủ. Thấy tôi, nó nói ngay: “Chú về tới tắm rửa xong là đi liền, không kịp ăn cơm”. “Chú đi đâu con biết không? Cái bờ kè bị sụp chỗ nào mà thím không thấy?”. Con bé trố mắt: “Ai nói cái bờ kè bị sụp? Cái bờ kè nhà mình làm chắc chắn như vậy, sao mà sụp được?”. Rồi không đợi tôi hỏi thêm, con bé nói luôn: “Chắc chú ra cái quán đờn ca tài tử ở ngoài Cầu Lầu. Ở đó có mấy con nhỏ hát hay lắm…”.

 
Cái quán mà con Tím nói là một quán nhậu. Ra đến nơi, thấy không khí xô bồ, tôi tần ngần không dám vào nên gọi điện cho anh: “Có chuyện này gấp lắm, em muốn hỏi ý kiến anh…”. Giọng Thắng tiếng được, tiếng mất: “Anh đang ở trong quán với mấy thằng bạn, ồn quá nghe không được. Để lát anh gọi lại”. Thắng dập máy. Chờ mãi không thấy anh gọi, tôi gọi lại và nói ngay: “Có một suất đi đào tạo ở Nhật, công ty cử em đi… ”. Giọng Thắng vẫn hụt hửi: “Chờ chút, để anh ra ngoài”.

Tôi cứ ngỡ sắp thấy chồng từ trong quán nhậu bước ra. Nào ngờ, tôi dán mắt mãi vào cửa quán mà chẳng thấy. Thế nhưng anh vẫn nói: “Rồi, anh ra ngoài rồi, em nói đi”. Tôi lặp lại vụ đi Nhật. Vừa nghe vậy, anh đã kêu lên: “Trời, em được chọn đi Nhật đào tạo à? Sướng quá rồi. Tội gì không đi…”.

Điều này hoàn toàn khác với Thắng trước đây. Hồi trước, mỗi khi tôi đi công tác, anh lại rầu rĩ, kêu than; thậm chí gọi điện cho giám đốc công ty đề nghị phân công người khác…

 
Tối đó, tôi chờ mãi trước cổng cái quán nhậu có đờn ca tài tử cho đến lúc quán đóng cửa mà vẫn không thấy chồng mình. Tôi về đến nhà đã 2 giờ sáng mà Thắng vẫn chưa về. Cả đêm tôi gần như không ngủ. Sáng sớm, tôi gọi điện, nghe giọng anh còn ngái ngủ: “Em gọi làm gì sớm quá vậy? Để anh ngủ chút nữa, tối qua nhậu về khuya…”.

 
Rồi anh vội vã cúp máy. Tôi không biết phải làm gì. Trong khi con Tím vừa quét sân vừa líu lo: “Mấy lần trước về, chú cũng đâu có ngủ nhà…”.

Tôi không chờ anh mà trở lên Sài Gòn với tâm trạng thật nặng nề. Đêm qua và những đêm trước đây, anh đã đi đâu, làm gì? Tại sao phải nói dối vợ con? Tôi đặt ra nhiều tình huống và thử giải quyết. Thế nhưng tất cả các tình huống đều làm cho tôi thấy bị tổn thương và đau lòng.

 
Có lẽ anh đã nghe con Tím nói lại chuyện tôi lặn lội về quê nên sau đó đã gọi điện cho tôi: “Anh xin lỗi… Chờ anh lên, anh sẽ nói tất cả rồi tùy em quyết định”. Tôi nghẹn lời: “Em không muốn nghe”.

Nhưng dù không muốn thì tôi cũng phải nghe. Thằng bé đã gần thôi nôi. Má nó vốn là ca sĩ ở quán đờn ca tài tử. Tôi lặng người trước lời thú tội này. Hóa ra anh cũng tầm thường như những người đàn ông đã lén lút ngoại tình, lừa dối vợ con.

Bất giác tôi muốn gào thét, cấu xé để giải tỏa sự đau đớn, tuyệt vọng, chán chường. Nhưng rồi, tôi chẳng làm gì cả, chỉ chua chát thốt lên: “Đồ dối trá!”.

Từ hôm đó đến nay đã gần 3 tháng. Tôi không thấy anh về quê nữa. Tôi tự hỏi, chẳng biết “thằng cu” như thế nào rồi? Nếu nó đúng là con của anh thì mọi chuyện đâu đơn giản chỉ là “nhắm mắt uống một ch
én rượu cay” như lời anh nói…

 
Nhưng điều quan trọng nhất là tôi không biết phải làm sao để tiếp tục cuộc hôn nhân của mình một cách bình thường. Trong hai chúng tôi, không ai đòi ly hôn nhưng tôi biết mình sẽ còn đau rất lâu trước sự thật này…

Related Post