Nặng nhẹ một chữ 'trinh'


Tôi kết hôn được tám năm, có hai con gái lanh lợi nhưng không hề hạnh phúc. Quan hệ của vợ chồng hiện rất căng thẳng. Chúng tôi cãi nhau hằng ngày, bất đồng về mọi thứ. Khoảng cách giữa chúng tôi cứ ngày càng xa.




Nói ra thật xấu hổ, nhưng nguyên do khiến chồng tôi sinh sự hằng ngày chỉ vì một chữ… trinh. Trước khi đến với nhau, chồng tôi chỉ là kẻ thứ ba lặng lẽ theo tôi. Tôi và bạn thân của chồng mới là một cặp tình nhân hạnh phúc. Nhưng, người ấy đột ngột qua đời trong một tai nạn giao thông. Trong lúc tôi đau khổ nhất, chồng tôi bây giờ đã đến với tôi, an ủi, động viên. Thái độ chân thành của anh đã làm tôi xúc động và nhận lời yêu anh. Khi đó, tôi tin mình đã tìm thấy hạnh phúc và không muốn giấu giếm anh điều gì, ngay cả việc tôi đã trao thân cho người bạn trai trước. Chồng tôi nghe xong chuyện, chỉ cười và nói anh yêu tôi vì ngày hôm nay chứ không phải vì hôm qua.

 




Sau khi cưới, những ngày mật ngọt qua mau, chồng tôi dần bộc lộ bản chất thật. Anh không còn quan tâm đến tôi như xưa mà bắt tôi phục vụ, chăm sóc như một nhiệm vụ tất nhiên tôi phải làm. Quay cuồng với công việc nhưng tôi không thấy buồn vì nghĩ ai làm vợ cũng thế. Cho đến một hôm, anh nhậu say về, cứ nhìn tôi lầm bầm. Biết chồng không còn tỉnh táo, tôi chẳng mấy bận tâm. Không ngờ thái độ đó lại làm anh điên tiết. Chồng tôi gầm lên và đập phá đồ đạc, nhìn tôi với cặp mắt vằn những tia máu. Lần đầu tiên rơi vào tình trạng đó nên tôi sợ rúm người, chỉ biết khóc. La hét đến mệt mỏi, chồng tôi ngồi bệt cạnh chân giường ngủ. Tôi lấy gối, kéo anh nằm lại ngay ngắn và cũng ngủ thiếp bên cạnh hồi nào không hay. Nửa đêm, tôi giật bắn mình khi nghe chồng nghiến răng kèn kẹt nói mơ: “Cô không còn trinh. Cô là đàn bà hư hỏng!”. Tôi điếng người vì hiểu đó chính là nguyên do khiến anh đối xử tệ với tôi sau ngày cưới.

Sáng hôm sau, tôi ôm đồ về nhà mẹ, chồng tôi níu lại hỏi lý do. Tôi kể chuyện tối qua, anh phân bua đó là lời của rượu, không phải của anh và xin tôi tha thứ. Vừa năn nỉ anh vừa quỳ xuống trước mặt tôi. Nhìn cảnh đó, tôi mềm lòng tha thứ cho anh.

 
Nhưng rồi chuyện vẫn tiếp tục tái diễn. Nhiều lúc tôi chỉ muốn trốn chạy khỏi chồng nhưng nhìn lại cái thai trong bụng ngày càng lớn nên ngậm đắng nuốt cay cho qua chuyện. Khi đứa con đầu chào đời, anh có giảm bớt việc nhậu nhẹt và chửi vợ, dù thỉnh thoảng vẫn kiếm chuyện, khi đọc một bài báo hay xem một phim về người vợ không đoan chính.

 
Khi đứa thứ hai chào đời, anh chẳng còn xiên xéo hay mượn rượu để chửi vợ nữa mà khi anh buồn, anh mệt, anh thất bại là lại có lý do để trút giận lên đầu vợ.

 
Sống trong tình trạng đó, hai chữ ly dị cứ thôi thúc tôi hằng ngày. Tôi lần lữa mãi chỉ vì hai con. Anh là người chồng tồi nhưng lại là người cha tốt và hai con tôi cũng rất yêu cha chúng. Có lần, tôi nói thẳng muốn chia tay, đường ai nấy đi thì chồng tôi không đồng ý, lấy con làm điều kiện ràng buộc tôi. Nhìn lại, hiện tôi chỉ là kẻ ăn bám chồng, không nghề nghiệp nên tôi đành im lặng và sống tiếp cuộc hôn nhân bất hạnh.

 
Chữ trinh tưởng nhẹ nhàng mà tác hại thật ghê gớm. Đã chừng ấy năm qua đi, chồng tôi không thể tha thứ cho tôi, khiến cái gia đình nhỏ bé của tôi không thể bình an được.

Related Post