Xấu hổ vì mẹ làm… ôsin


Tôi biết nghề của mẹ tôi hoàn toàn không phải điều gì đáng xấu hổ, nhưng có ai hiểu cho tôi không, làm gì có cậu con trai nào yêu một cô bạn gái mà mẹ cô ấy lại thi thoảng… lau dọn, làm ôsin theo giờ cho nhà mình??!





Nó – một đứa trẻ lớn lên không nhớ mặt cha, mẹ nó bảo vì cha nát rượu, không biết đâu là nhà đâu là quán nên mẹ đã dắt díu hai chị em nó từ quê lên thành phố, quyết tâm làm lại. Mẹ nó ra Hà Nội mà chẳng biết làm gì, chỉ quen đúng một người bác họ xa ở ngoài này, bác ấy thương hoàn cảnh nên cho vay tiền mua cái nhà cấp 4, bù lại mẹ nó phải “đi ở” cho con gái bác, tới giờ thì chăm luôn hai đứa con bác ấy. Nó là chị cả, dưới còn thằng em trai nhỏ dại. Ngày còn bé, nó thường lơ thơ ở nhà trông em, chờ mẹ đến 10h mới về. Khi đi học,cũng lại là nó tất bật chăm em giúp mẹ, mẹ còn phải đi giúp việc. Giúp việc –hay nói đúng hơn là “ôsin”, nó ghét cay ghét đắng cái từ ấy.


Đứa con gái năm nay vừa tròn 17 tuổi ấy chính là tôi. Tôi lớn lên mà rất biết ý thức về hoàn cảnh. Trong khi bạn cùng lớp tôi cứ vô lo vô nghĩ, sống sung sướng mọi bề thì tôi họa hoằn lắm mới có được một chiếc áo mới, một đôi giày đẹp. Còn đâu, đồ của tôi toàn do mẹ nhặt nhạnh từ chị chủ nhà“thải ra”. Suốt những năm cấp 2, tôi vẫn thấy thoải mái với cuộc sống đầy khó khăn bởi ngoài giờ học, cả hai chị em đều chỉ thích loanh quanh ở nhà, chờ mẹ về vào mỗi tối. Mẹ là điều quan trọng nhất, đối với tôi thì trên đời này chỉ cần 3 mẹ con là đủ. Tuy thế, tôi cũng chưa bao giờ rủ bạn về nhà chơi. Căn phòng cấp 4 chỉ có hai cái giường, một ít đồ đạc lẻ tẻ và cái tivi “đời nhà Tống”, chẳng nên “khoe” làm gì nên cũng không ai biết về công việc của mẹ tôi.Vả lại, hồi đó tôi vẫn còn trẻ con, chuyện mẹ làm ôsin chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi cả.





Nhưng khi bước chân vào cấp 3 thì mọi thứ lại khác hơn. Tôi bắt đầu khó chịu với công việc – đúng hơn là sự hành hạ từ chị chủ đanh đá mà mẹ đang phải chịu đựng. Mẹ tôi nợ tiền mua ngôi nhà từ mẹ chị ta, tuy vậy mẹ cũng đã cố gắng trả gần hết. Suốt chục năm nay, mẹ tôi bỏ hết sức khỏe, sự khéo léo và cả sức chịu đựng để làm tốt công việc của một ôsin chăm chỉ, không bao giờ đòi hỏi mà chị chủ ghê gớm ấy vẫn không hài hòng. Sáng dậy, 6h mẹ đã phải có mặt ở nhà chủ rồi bắt đầu giặt giũ, lau dọn, đi chợ, nấu nướng và cứ thế quần quật đủ công việc chị ta “khoán”.


Mẹ chăm hai đứa con chị ta kể từ khi lọt lòng, chị ta không nhúng tay vào bất cứ việc gì mà chỉ sai mẹ tôi thôi. Thay bỉm cho em bé, chị cũng không muốn đụng tay vào. Nhưng đứa bé mà khóc một chút là “trận mưa” chửi lại rơi vào đầu mẹ tôi. Có lần, mẹ pha bột hơi đặc nên em bé không chịu ăn, chị ta cao giọng khiến mẹ tôi phải chui vào bếp khóc “Con nhà cháu ở thành phố chứ không ăn được cái kiểu nhà quê như của các cô đâu. Pha thế này cho chó ăn à?”.  Đó là chưa kể bao lần mẹ tôi ốm, xin nghỉ 1-2ngày thôi mà chị ta cũng chửi bóng gió, đòi trừ lương. Mẹ đi chợ về là chị ta xăm soi ngay xem liệu mẹ có giấu tiền thừa ở đâu, có ăn cắp đồng nào không. Ngay khi biết chuyện, tôi đã điên lên bắt mẹ phải bỏ ngay việc. Mẹ chỉ gạt đi, giải thích “Mẹ kể vậy cho đỡ tức thôi, chứ vẫn còn nợ tiền nhà ấy không bỏ được”. Tiền – cái từ ấy cứ hằn sâu vào đầu tôi. Chỉ tại thiếu tiền mà mẹ tôi hơn 45 tuổi vẫn phải đi ở thế này.



(Ảnh minh họa)


Tôi nói mẹ bỏ làm ôsin đi, kiếm việc khác như chạy chợ, bán đồ ăn sáng trong ngõ, tôi đã xin được chân làm thêm bán hàng rồi kiếm tiền đóng học phụ mẹ. Nhưng mẹ nói mẹ không biết buôn bán, nhỡ lỗ thì sao rồi lại cặm cụi với công việc đầy vất vả. Tôi vào lớp 10 với sự ấm ức gia cảnh của mình, tôi không hề buồn và đòi hỏi 1 tí nào về vật chất, tôi sẵn lòng mặc lại đồ thừa mà mẹ xin của chị chủ, cũng chấp nhận bán hàng ở một tiệm thời trang ở Cầu Giấy tới tối mịt mới về, ăn uống qua loa để tiết kiệm từng đồng, nhưng lại không chịu nổi cái suy nghĩ về công việc của mẹ. Tôi nghĩ nhiều lắm, thành ra tôi ác cảm vì mẹ tôi là ôsin. Cái nghề đó nếu tử tế thì không sao, nhưng mẹ tôi khổquá, kiếm được đồng tiền mà cứ phải chịu khổ, chịu nhục.


Vào cấp 3, tôi vẫn sống lặng lẽ, ít giao du bạn bè. Một phần vì bận làm thêm, một phần vì có lẽ khi biết mẹ tôi chỉ là một người giúp việc, chắc người ta cũng ngại kết thân. Mỗi khi có ai hỏi, tôi chỉ nói đơn giản là mẹ bán hàng ngoài chợ. Tôi cũng là một đứa con gái mới lớn với những tâm lý trái chiều khó hiểu, vừa thương mẹ hết mực, tôi vừa cảm thấy xấu hổ vì mẹ làm ôsin. Tôi cứ giấu mãi và tạm yên lòng v

Related Post