Nỗi buồn 'Cá không ăn muối cá ươn'


Trải qua bao sóng gió, em và anh mới đến được với nhau. Vậy mà giờ đây khi đã là vợ chồng, em thật sự chán và muốn rời xa anh trong nỗi buồn, nỗi ân hận vì đã không nghe lời mẹ.

    Em với anh quen nhau không phải vội vã, chúng em quen nhau cũng đã được 5 năm. Trước khi lấy nhau anh với em đã trải qua biết bao nhiêu sóng gió do mẹ em ngăn cản không đồng ý cho em quen anh vì theo mẹ em, anh chưa có nghề nghiệp ổn định lại hay bạn bè nhậu nhẹt.






    Trước đây, mỗi lần mẹ đay nghiến em vì chuyện em quen anh là mỗi lần em lại khóc. Khi chúng em quyết định nói với mẹ em chuyện kết hôn của hai đứa, mẹ đã không thèm nhìn mặt và nói chuyện với chúng em. Em đã nói với mẹ ‘Lựa chọn là do con tự quyết định, sau này sướng khổ gì thì mình con chịu’. Lúc đó em rất tự tin vào sự lựa chọn của mình vì giác quan của người phụ nữ cho em biết rằng anh rất yêu em, anh yêu em còn hơn cả em yêu anh.





    Vậy mà giờ đây khi chúng em đã được thỏa nguyện ước trở thành vợ chồng, được sống chung một nhà cùng chia sẻ buồn vui trong cuộc sống đầy toan tính bộn bề này thì mâu thuẫn giữa anh và em lại hay xảy ra. Anh hiểu rất rõ tính em và em cũng vậy nhưng chúng em luôn đối đầu nhau, không ai chịu nhường nhịn ai. Có lẽ vì chúng em cùng tuổi?

    Nhiều khi ngồi một mình em cũng tự truy vấn bản thân mình có phải là người vợ tốt? Em làm như vậy có đúng hay không, và em cũng tự nhận xét rằng có những chuyện em không đúng nhưng không có nghĩa là anh không sai. Trước khi lấy nhau em ngưỡng mộ và tự hào vì anh là người được nhiều bạn bè yêu mến. Nhưng người ta có câu ‘Những gì mình yêu mến tự hào ở đối phương trước khi kết hôn có thể là nguyên nhân dẫn đến cãi vã, rạn nứt sau khi sống với nhau’. Và em thấy câu nói này quả thật không sai.



    Giờ đây khi anh đã là chồng của em, em đã là vợ của anh nhưng em nhận thấy trong suy nghĩ của anh, em vẫn đứng ở vị trí sau bạn bè anh một bậc. Em không biết mình nên buồn hay nên vui với vị trí này. Chỉ cần một cú điện thoại bạn anh gọi tới là anh lập tức chạy đi cho dù trời đã khuya hay mưa gió thế nào, mặc cho em khuyên can rằng trời đã khuya anh ngủ sớm giữ sức khỏe mai còn đi làm. Bạn bè thì lúc khác gặp nhau nói chuyện cũng được nhưng anh bỏ ngoài tai hết.



    Như hôm nay đây bạn anh lại gọi anh. Trời thi mưa tầm tã và đã 9h khuya. Hơn nữa, anh thì vừa mới khỏi bệnh được 2 ngày (anh bị sốt), em bảo anh để hôm khác đi bây giờ cũng đã trễ anh lại mới hết bệnh đi nhậu say xỉn nữa không tốt. Nhưng anh lại bỏ ngoài tai những gì em nói, anh nhất quyết đi. Còn em thì nhất quyết không cho anh đi. Anh đã đập nát xe, xé toạc áo mưa, vứt mũ bảo hiểm và tát em giữa đường. Em không biết là trong đầu anh, em là gì của anh nữa.

    Thật sự em không biết bây giờ em phải làm sao, em không muốn mình quyết định vội vã sai lầm để rồi hối hận. Nhưng em đã quá mệt mỏi rồi. Những lúc bình thường thì anh rất mực nghe em nhưng cứ đụng vào chuyện bạn bè nhậu nhẹt của anh là anh lại đánh em, lại cãi vã. Em là một phụ nữ vóc người yếu ớt nhưng anh đánh em chẳng chút nương tay. Có hôm anh còn tát em chảy cả máu miệng, đánh em sưng tím cả trán cũng chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này.

    Bây giờ em thật sự chán chường. Phải chăng em đang trong nỗi buồn và sự ân hận ‘cá không ăn muối cá ươn’ vì đã không nghe lời mẹ? Em muốn rời xa anh đi đâu đó một thời gian cho khuây khỏa và cũng để suy nghĩ kỹ lại những việc đã xảy ra giữa vợ chồng mình. Em thật sự buồn chán và không biết nên làm gì. Mọi người hãy giúp em với và cho em một lời khuyên chân thành nhất.

    Related Post