Hạnh phúc tìm đâu?


Tôi đang bị mất thăng bằng bởi ở tuổi 28-29 tôi khó có thể tìm cho mình một người yêu, một người biết sẻ chia và thông cảm…

Chẳng có vết thương nào có thể so sánh với nhau được, nhưng thời gian nỗi đau của tôi dành cho anh ấy có thể lớn hơn bởi 3 năm là quá dài với một cô gái 28 tuổi như tôi.





Giờ ngồi đây tôi vẫn chưa xác định được mình sẽ làm gì, tiếp tục cuộc sống ra sao. Mọi thứ đổ vỡ khi đấu tranh, dằn vặt, tha thứ rồi ân hận. Bao nhiêu ý nghĩ hằng đêm cứ ùa về khiến đôi mắt của tôi ngày nào cũng sưng húp lên. Anh không biết, anh chẳng thể nào biết được vết thương lòng trong tôi. Anh cũng như bao kẻ sở khanh khác, cũng có những lời hứa mà không bao giờ thực hiện, tôi tin và đã mong chờ lời hứa đó. Đắng cay hơn khi anh chưa làm được điều gì cho tôi thì cô ta xuất hiện, anh đã để cô ta đến và xen ngang cuộc đời của tôi và anh, nghiệt ngã hơn là cả ba chúng tôi cùng công ty, những lời xì xầm sau lưng khiến tôi mất hết thăng bằng để tiếp tục làm việc, và tôi đã chọn cách ra đi. Thế nhưng nếu sự việc dừng lại ở đó tôi đã không ân hận, ân hận vì mình quá mềm yếu khi anh xin tôi tha thứ.

Anh khiến tôi thảng thốt khi thấy trên tay anh cốc rượu đỏ như máu, không, đó là máu anh đã tự cắt tay mình và mong muốn tôi tha thứ. Anh nói ‘chỉ cần biết dòng máu của anh chảy trong ngươi em là được’. Và tôi đã tha thứ vì nghĩ đó chỉ là lỗi lầm. Tha thứ tôi thấy thật dễ dàng, nhưng sau sự tha thứ ấy, chúng tôi phải tiếp tục như thế nào khi anh và cô ta suốt ngày làm việc với nhau, cùng ở trong nhà tập thể của công ty. Họ có thể gặp nhau bất cứ lúc nào họ muốn, còn tôi, tôi không thể tin anh, cũng như không tin vào cánh đàn ông. Hơn hết đó là tình yêu cô ta dành cho anh quá lớn, dù biết những chuyện anh làm với tôi, nhưng cô ta vẫn không buông anh ra mà ngày càng lôi kéo anh bằng mọi cách.




Tôi khó có thể tìm cho mình một người yêu, một người biết sẻ chia và thông cảm… (ảnh minh họa)

Tôi ân hận một phần vì người tôi yêu không phải là người đứng đắn, tôi chấp nhận tha thứ khi anh nhận ra đâu là con đường anh nên chọn. Tôi sẽ tha thứ nếu như trái tim anh thuộc về cô gái ấy. Anh đã chọn tôi, tôi cứ ngỡ anh nhận ra đâu là tình yêu của anh. Tôi vốn dĩ đã không có tự tin vào sắc đẹp của mình, tình địch của tôi lại hơn tôi về mọi mặt vì thế tôi chưa từng có ý tranh giành hay dùng thủ đoạn, những gì tôi làm chỉ xuất phát từ tình cảm của con người. Cũng có lúc tôi dùng lời không tốt về cô ta, bởi lẽ cùng một công ty, cô ta quá rõ về mối quan hệ của tôi và anh, thế nhưng cô ta vẫn nhẫn tâm bước vào xáo trộn tất cả. Tôi trách cô ta một, nhưng trách anh đến mười. Yêu không có tội, nhưng việc anh nhận tình cảm của cô ta khi đang còn là người yêu của tôi, điều này khiến tình yêu của tôi dành cho anh giảm đi một nửa.


Nhưng tôi vẫn tha thứ vì cho rằng đánh kẻ chạy đi chứ chẳng ai đánh người chạy lại. Dù có chút lo lắng, chút nghi ngờ, song tôi vẫn chẳng bao giờ nghĩ rằng có lúc tôi phải ngã xuống bởi cú sốc ấy. Cô ta đến phòng tôi và kể hết mọi chuyện, rằng thời gian qua anh và cô ta vẫn chưa chấm dứt, rằng tình cảm của anh đối với cô ta và tôi luôn song song tồn tại. Tôi như chết điếng người khi cô ta khóc lóc kể cô ta đã từng mang thai với anh, nhưng sau khi được hơn hai tháng thì anh nói ‘không thể để nó ra đời vì kinh tế còn nghèo, anh chưa thể chăm sóc tốt cho mẹ con em’. Vậy là đứa con của hai người không còn, và tâm hồn tôi cũng chết theo đứa bé ấy. Tình yêu ư? Anh đã từng cắt máu của mình để chứng tỏ tình yêu của mình đối với tôi, tình yêu của anh là vậy ư? Cao cả đến nhường nào vậy anh? Sao nỡ cướp đi sinh mạng của chính đứa con ruột của mình, cướp đi trái tim của hai người phụ nữ từng yêu thương anh rất nhiều. Tại sao? Tại sao hả anh?


Tôi chua chát cố nuốt nươc mắt vào trong khi từng chữ từng lời cô ta như ngàn nhát dao cứa vào trái tim bé nhỏ của tôi. Ngồi nhớ lại những chuyện ấy tôi vẫn không sao hiểu được có lúc tôi lại muốn tha thứ cho anh, vì không chỉ là sự đau đớn mà còn là sự xúc phạm, anh chà đạp lên danh dự của tôi, hạnh phúc của tôi, cuộc sống của tôi, cả sự nghiệp của tôi, anh phá vỡ tất cả, tất cả. Để rồi giờ đây, tôi buông tay, anh cũng buông tay khi anh đã lấy đi của tôi quá nhiều thứ, giờ tôi chẳng còn gì. Tôi được gì sau 3 năm ấy? Tình yêu, hạnh phúc, sự nghiệp? Giờ tôi không biết anh và cô ta ra sao, tôi không quan tâm, nhưng riêng tôi đang bị mất thăng bằng bởi ở tuổi 28-29 tôi khó có thể tìm cho mình một người yêu, một người biết sẻ chia và thông cảm.

Hạnh phúc khó tìm đến vậy sao?

Related Post