Tôi yêu chồng và cả… người tình


Thực sự tôi không muốn gia đình tôi tan vỡ, không muốn làm ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình anh, nhưng chúng tôi không thể rời nhau…




Tôi không biết có nên viết những dòng này không thật sự tôi đang khó nghĩ. Tôi là một người đã có gia đình, chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu chân thành và tự nguyện, suốt những năm tháng tôi học đại học chồng tôi đã giúp đỡ động viên tôi rất nhiều. Một mái ấm gia đình, một tương lai hạnh phúc hiện hữu trong đầu tôi và cả trong anh nữa, chúng tôi mong chờ ngày tôi ra trường để làm đám cưới.


Rồi mọi chuyện cũng thành hiện thực, chúng tôi hân hoan đón chờ niềm hạnh phúc được làm chồng làm vợ của nhau. Khi đám cưới gần diễn ra thì trong tôi lại có cảm giác muốn thay đổi, thật ra đám cưới chỉ là hình thức hợp pháp hoá từ vợ chồng mà thôi, trước đó tuy chúng tôi không sống chung với nhau như vợ chồng nhưng chúng tôi đã có quan hệ vợ chồng với nhau. Thực ra là do anh, khi yêu nhau anh luôn lo sợ mất tôi và anh đã làm điều đó với tôi để tôi không thể rời xa anh, nhiều lần tôi đã đòi chia tay anh nhưng anh luôn cầu xin tôi đừng rời xa anh, không phải tôi không yêu anh nhưng tôi rất hận anh đã cướp đi ‘cái ngàn vàng’ của tôi.

Giờ đây khi là vợ của anh, là mẹ của con anh tôi vẫn rất hận anh, tôi không bao giờ tha thứ cho anh vì tôi luôn mơ ước được mặc chiếc váy trắng trong ngày cưới. Tôi có cảm giác chiếc váy cưới như chứng minh cho sự trong trắng thuần khiết của mình, được cùng chồng mình nhìn những giọt máu trên ga trải giường trắng tinh, nhưng anh đã tôi không bao giờ cảm nhận được niềm hạnh phúc. Tôi vẫn yêu chồng, chồng tôi cũng vậy yêu thương chiều chuộng hết mực nhưng sau đám cưới tôi lại yêu một người nữa, anh là đồng nghiệp của tôi.





Ảnh minh họa


Anh nói vì hoàn cảnh của anh éo le nên anh sợ tôi không thông cảm cho anh nên anh không dám nói yêu tôi, sợ tôi không chờ được anh, còn tôi vì mới đi làm nên chuyện riêng của anh tôi cũng không để ý nên tôi cứ ngỡ anh có ý trung nhân rồi, nên dù có chút cảm tình với anh tôi cũng không để ý. Sau này khi tiếp xúc với anh nhiều hơn chúng tôi mới chia sẻ và tôi hiểu anh hơn, yêu anh hơn anh yêu tôi và luôn trách tôi sao vội lấy chồng không cho anh thời gian để bây giờ cả hai phải nuối tiếc nhau, đến giờ vẫn vậy, anh cũng mới có vợ nhưng dường như tình yêu anh dành cho tôi càng nhiều hơn.


Đến cơ quan anh luôn tìm lý do để được gần tôi, để nói chuyện với tôi, chúng tôi yêu nhau bằng những cái nắm tay, bằng những nụ hôn vụng chộm. Tôi đã cố gắng quên anh nhưng không thể được tôi thấy thương cho chồng mình, xấu hổ với chồng nhưng tôi lại không thể rời xa anh. Tôi yêu anh và dừng lại ở nụ hôn nhưng anh luôn muốn tiến xa hơn, thực sự tôi rất muốn chiều chuộng anh, muốn cùng anh tận hưởng hạnh phúc, hoà nhập vào nhau nhưng tôi không cho phép mình làm vậy. Đối với tôi, yêu anh chỉ cần anh lắng nghe tôi tâm sự, nắm chặt tay tôi, ôm tôi động viên tôi, và hôn tôi những nụ hôn rất nhẹ là tôi cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.


Thực sự tôi không muốn gia đình tôi tan vỡ, không muốn làm ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình anh, nhưng chúng tôi không thể rời nhau. Tôi rất sợ khi tôi không kiềm chế được mình chúng tôi sẽ đi quá giới hạn mất. Tôi vẫn muốn tiếp tục yêu anh vì anh cho tôi niềm vui nhưng tôi phải làm sao để chúng tôi chỉ dừng lại ở đó. Tôi không biết là tôi có tham lam quá không nhưng tôi rất mong các bạn hãy giúp tôi, cho tôi một lời khuyên tôi phải làm sao để gia đình không tan vỡ, không làm tổn thương chồng mình quá nhiều và vẫn được yêu anh.

Related Post