Người yêu…xuất gia


Tôi đã làm gì nên tội? Tôi yêu hết mình và sống bằng tâm hồn cao đẹp, luôn vì mọi người. Tôi chỉ có một ước nguyện là được sống với người mình yêu đến trọn đời, nhưng bây giờ tôi không còn cơ hội để níu kéo người yêu quay về, cũng không còn một chút niềm tin để có thể chấp nhận yêu người khác.




Tôi năm nay 26 tuổi, có việc làm và thu nhập ổn định. Tôi xin kể câu chuyện của mình và mong nhận được lời khuyên.

Người yêu tôi nói với tôi là anh muốn đi tu sau thời gian 4 năm tìm hiểu (dự tính đám cưới sẽ diễn ra cuối năm nay). Đến bây giờ gia đình anh vẫn chưa biết gì về ý định của anh, vì anh sống tự lập từ rất sớm, anh yêu cầu tôi không tiết lộ cho ai đến khi anh thật sự xuống tóc quy y.




Chúng tôi quen và yêu nhau khi anh đến nhận thầu xây nhà nghỉ cho gia đình tôi (lúc đó tôi còn là sinh viên). Tôi khâm phục tài năng và sự độc lập của anh khi mà tuổi đời anh cũng chỉ bằng tôi. Trong tình yêu, chúng tôi cũng có những “hỉ nộ ái ố” giống như bao cặp đang yêu khác, nhưng chúng tôi luôn giữ gìn cho nhau và không bao giờ vượt quá giới hạn. Có lẽ tôi đã mắc nợ anh từ kiếp trước nên khi anh nói với tôi là anh đang chuẩn bị bước vào con đường “tu nghiệp”, tôi đã như điên dại cố níu kéo anh bằng mọi cách. Đêm đó tôi không về nhà và đã “trao cho anh tất cả” mà không hề hối hận. Tôi biết như thế là sai, là không có lý trí, nhưng tôi phải tìm mọi cách làm anh thay đổi, song kết quả là tôi đã thất bại.

Bây giờ tôi thực sự rất đau lòng. Sự việc xảy ra đã gần một tháng, nhưng mỗi khi đi ngang qua chùa (nơi anh tu hành) là tim tôi nhói đau và tôi lại ứa nước mắt. Tôi đang cố gắng rất nhiều để quên anh, nhưng dường như ông trời không ủng hộ tôi. Hình ảnh của anh luôn ở trong mọi suy nghĩ của tôi và tôi chìm ngập trong nỗi nhớ anh. Mẹ tôi biết chuyện thì rất buồn, vì anh rất được lòng mọi người trong gia đình tôi.

Anh vẫn liên lạc để hỏi thăm sức khỏe, công việc, bạn bè của tôi, khiến tôi nghĩ là anh vẫn còn quan tâm và yêu tôi, lại một lần nữa tôi mong anh nghĩ lại và một lần nữa tôi lại thất vọng. Từ đó anh không sử dụng điện thoại nữa và cắt đứt mọi liên lạc với tôi. Tôi thật là khờ dại khi đề nghị anh quay về để bây giờ ngay cả giọng nói của anh tôi cũng không còn được nghe nữa!

Tôi đã làm gì nên tội? Tôi yêu hết mình và sống bằng tâm hồn cao đẹp, luôn vì mọi người. Tôi chỉ có một ước nguyện là được sống với người mình yêu đến trọn đời, nhưng bây giờ tôi không còn cơ hội để níu kéo người yêu quay về, cũng không còn một chút niềm tin để có thể chấp nhận yêu người khác. Bây giờ tôi phải làm gì đây?                   

THU HÀ (Quảng Ninh)

Thu Hà thân mến,


Tâm lý con người rất phức tạp, một khi bạn không hiểu lý do gì khiến người mà bạn yêu đi tới quyết định xuất gia thì cũng thật khó có thể định hướng xem nên làm gì và làm thế nào với anh ấy.

Đạo Phật quan niệm, có người đi tu là vì cái “nghiệp”, cái “căn” của họ, nhưng cũng có những người xuất gia là vì những lý do rất “đời” như chán chường về một chuyện gì đó không thoát ra nổi, mất phương hướng, muốn trốn tránh sự đời, thiếu dũng khí để đối mặt với cuộc sống… Có câu “thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa” – hàm ý rằng tu tập là phải tu từ trong tâm để mà đối tốt với những người gần gũi trong gia đình, rồi sau đó mới “tu” ngoài xã hội, còn việc lên chùa xét từ góc độ nào đó chỉ là hình thức mà thôi.

Người yêu của bạn xem ra không có vẻ là người có “căn tu” bởi lẽ anh ta vẫn phạm giới sau khi phát nguyện. Có thể lý do anh ta đi tu không phải vì cái “nghiệp”, dù đã dùng mọi biện pháp nhằm trốn tránh thế tục, nhưng trong tâm thì ắt hẳn anh ấy chẳng thể thanh thản mà tu tập được. Nói vậy không phải để bạn hy vọng, níu kéo mà ngược lại, bạn cần tìm hiểu cho rõ về bản chất con người anh ta (biết đâu anh ta đang trốn tránh pháp luật hay một sai lầm nào đó?).

Tình yêu dang dở như vậy thì đúng là đáng tiếc, nhưng anh ta có xứng đáng để bạn phải khổ sở vật vã như vậy? Cho dù bạn có lấy được anh ta hoặc kéo được anh ta ra khỏi chùa đi nữa thì cũng có gì bảo đảm bạn sẽ có hạnh phúc lâu dài, có gì đảm bảo là anh ấy có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho gia đình bạn?

Có lẽ, chẳng thể khuyên giải gì nhiều hơn là bạn hãy cố bình tâm, thời gian sẽ là liều thuốc giúp bạn thăng bằng trở lại. Cuộc sống còn nhiều việc phải làm, ngay cả khi ta có tình yêu hay không. Lúc này bạn nên thay đổi và ưu tiên tập trung vào những công việc hàng ngày khác, thay vì tiếp tục lún sâu vào một vấn đề không có giải pháp.

Chúc bạn mau chóng bình tâm.

 

Related Post