Nỗi ám ảnh mang tên tháng Bảy

Nỗi ám ảnh mang tên tháng Bảy

“Vì tất cả những điều không thể, anh đành để em đi…
Anh rõ ràng là một kẻ mất trí – chóng vánh quên hết những lỗi lầm ngày bên nhau, những nỗi buồn ngày xa nhau và những giọt nước mắt ngày mất nhau – chỉ duy nhất tình yêu tròn đầy và riêng dành cho em là mãi không bao giờ hanh hao? Tại sao cố tật muôn đời của anh là thế – chấp mê bất ngộ với những thương yêu dịu dàng đã không còn nữa để dễ dãi quên mất những sự thật rõ ràng lẫn phũ phàng rằng, ta đã phụ lòng nhau?
Em rõ ràng không còn nữa ở đây, dù cho anh tự huyễn hoặc rằng sau lớp màn trắng đẫm nước kia là quá khứ đang giấu mình lẩn khuất, chỉ cần vươn tay qua khỏi những giọt mưa là chạm ngõ ký ức, là chạm vào em. Tại sao cố tật muôn đời của em là thế – vụng về quen anh, vụng về thương anh để rồi vụng về đánh mất anh – chỉ duy nhất những vết xước em để lại cho kỷ niệm là tuyệt nhiên không vụng về – hằn sâu như thể vẫn nhói buốt tái tê mỗi khi trở gió gọi mưa về?
Tháng Bảy từ đó trong anh, trở thành một nỗi ám ảnh. Ở nơi đó, em là ảo ảnh và tình thương xưa… đã đóng khung trong di ảnh từ bao giờ…”

Sưu tầm bởi Thông Điệp




Related Post

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *