Có lẽ nào … giả dối

Có lẽ nào … giả dối

Bất giác thấy mình thật yếu đuối … không dám đối diện với chính bản thân mình !Cuộc sống trở nên vô vị lúc nào không biết ? Nhàm chán và không có lẽ sống … trở nên bất cần đời !
Cảm thấy:
… không còn ai bên cạnh
… không ai cần mình
… không cười như trước được nữa !!!
… Giả dối …
Từ lúc nào không biết! Mình trở nên giả dối với mọi người … Con người thật của mình đâu rồi ??? … Đã chết rồi … Người ta nói nếu sống không thật với con người mình thì hẵn sẽ rất đau khổ … Mình không nghĩ vậy đâu! Nếu sống thật thì mọi người xung quanh mình hẳn sẽ buồn … sẽ trách móc … sẽ thương hại …. Phiền phức nhỉ !?! Thôi thì cứ sống với sự giả dối đi …
Đã quen dần … quen lắm rồi:
… Những nụ cười giả tạo
Thậm chí mình còn cười nhiều hơn trước
Thậm chí gặp ai mình cũng cười
Thậm chí chuyện gì mình cũng cười
thậm chí …
Bất giác bị 1 câu hỏi làm mình sững sỡ … vô tình thôi … : Sao … lúc nào cũng cười thế ??? ” – Không phải cười là tốt sao ?
… câu nói :” Không sao mà!” – ” Không có gì! “
Thậm chí khi mình bị người khác làm tổn thương
Thậm chí khi mình đang đau khổ
thậm chí …
… Nhưng mình vẫn không khóc …
………….. Cứng rắn ………………..
Bất giác thấy mình thật yếu đuối … không dám đối diện với chính bản thân mình !
Nhìn vào gương … ” Quả là giả tạo !” – chỉ có thể thốt nên câu nói đó … uk, vẫn cười, nụ cười vô hồn nhưng không tắt … ” Mạnh mẽ thật!”, cười phá lên thật to, ngửa mặt lên nhìn trần nhà … Đau quá ! … Nhỏ đó đang cười trên nỗi đau của mình … ” tao ghét mày … tao hận mày … Biến khỏi cuộc sống của tao ngay đi … Tao không mún thấy mặt mày …” i … để xem mày còn cười được nữa không ? …. Nó vẫn cười … ” Biến đi!” … ” Tại sao mày vẫn cười … tại sao … tại sao hả …”
Đau quá ! … Không thở được ! ….
Ước gì có thể quên đi mãi mãi …
Không còn thấy gì nữa …
Tối tăm …
Và ngã xuống …
Để quên đi, quên đi ………
Mãi mãi … @@

Có lẽ nào giả dối 



Related Post

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *