Khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống mệt mỏi khi N cứ liên tục theo dõi tôi, không tin tưởng tôi.

Tôi có một mối tình với một anh chàng công an tên N học cùng phổ thông. Tốt nghiệp một trường Đại học ở Đà Nẵng, tôi khăn gói vào Sài Gòn lập nghiệp cùng anh. Gia đình tôi ai cũng phản đối, nhưng rồi nghĩ hai đứa cùng quê, cũng đã từng học cùng nhau, có cơ sở để tin tưởng nên mẹ tôi ngậm ngùi để tôi đi.

Tưởng rằng tôi sẽ yêu N, cưới N và cùng anh đi hết cuộc đời này, nhưng thật trớ trêu. Bước  chân vào SG được hơn 1 tháng tôi đi làm cho 1 công ty, và ở đó tôi quen H. Lúc đầu, tôi cũng luôn khẳng định tình yêu với N và không ngần ngại công khai mối quan hệ đó. Còn H, một anh chàng chỉ bình thường, không để lại ấn tượng gì với tôi lắm.

Khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống mệt mỏi khi N cứ liên tục theo dõi tôi, không tin tưởng tôi. Tuy rất yêu tôi nhưng N đã không hiểu được tôi, kéo tôi vào những cuộc vui chơi của anh, nhậu nhẹt và lần nào anh cũng bắt tôi uống để sĩ diện với mọi người. Chính những lần đó làm tôi dần dần thấy chán và tình cảm cũng nhạt nhẽo dần. Lúc tôi không vui, tôi đã nói chuyện thẳng với anh, nhưng tất cả lại trở lại như cũ. Khoảng thời gian đó tôi đã khó chịu biết nhường nào.

Một hôm công ty mới liên hoan, tôi đã nhắn tin bảo H chở tôi đi, và từ lần đấy, tự nhiên tôi cảm giác ấm áp và vui vẻ. Từ đó tôi và H nhắn tin cho nhau. N biết, tìm đến cơ quan tôi khi nhậu xỉn, lầm lì và có thái độ như tôi là của N và cấm không ai được động vào. Lần đó H cũng có ở đó, nhưng rồi anh đã im lặng không nói gì.

Sau này, khi tiếp xúc với H nhiều hơn, tôi đã hiểu và biết được hoàn cảnh của anh rất buồn. Cả tuổi thơ và hiện tại, mọi thứ dường như chưa bao giờ tôi tưởng tượng ra, và anh đã vượt lên tất cả để đến nay hôm nay. Tôi đã rất đồng cảm và hợp nhau, hiểu nhau và chúng tôi luôn nhớ đến nhau.

Có phải tôi đang bị trả giá? - 1

Đó là câu chuyện của tôi, tôi không biết phải làm thế nào nữa, bên tình, bên hiếu. (ảnh minh họa)

Kết thúc mọi chuyện là tôi nói chia tay N và đến với H. N nhất định không chịu, đã nhắn tin, gọi điện thoại về cho người thân của tôi thêu dệt nên nhiều chuyện. Còn cố tình giữ lại một số giấy tờ của tôi. N nhắn tin nói với H tôi như thế nào, bảo tôi là gái cao cấp ra sao (vì trước đó tôi đã ngủ cùng N)..v…v và H cũng nhắn tin lại cho N với nội dung muốn bảo vệ tôi, xem những lời nói và hành động của N là bỉ ổi đáng khinh bỉ đối với một chiến sĩ công an nhân dân. Trong thời gian ngắn, khi cơn bão chưa qua, thì tháng 11 tôi mời H về gia đình tôi chơi. Mọi người trong gia đình khi biết chuyện, không phản đối hay đồng ý (thực ra thì gia đình tôi không có ấn tượng tốt với N), nhưng tôi hiểu, nhất là mẹ tôi, thấy vui khi tôi chia tay N nhưng chưa hẳn muốn tôi đến với H. Trong lần về quê đó, tôi cũng xin giấy chứng nhận tình trạng độc thân và để tự ý về quê H kết hôn với anh.

Đầu năm 2013, tôi bị gia đình ép về làm cán bộ nhà nước của một tỉnh miền núi, vì quá nhiều lí do nhạy cảm nên tôi phải về, và từ  đó đến nay tôi và H sống xa nhau. Xa nhau, chúng tôi đã rất khổ sở và tình cảm càng lúc càng cảm thấy sâu nặng.

Tôi viết thư về cho gia đình và nói về cuộc sống hiện tại, môi trường làm việc hiện tại không phù hợp với tôi. Nói chúng tôi đã kết hôn. Nhưng tôi nhận được là sự im lặng từ gia đình. Mẹ chỉ nhắn tin với tôi nói tôi sẽ có một tương lai tốt, không đả động gì đến nội dung tôi viết.

Hiện tại, công việc nhà nước nhàm chán, môi trường kém năng động, và hơn hết là tôi yêu H, tôi muốn về bên H làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Mỗi tối trước khi đi ngủ, nước mắt tôi rơi, sau khi ngủ dậy, nước mắt tôi rơi. Ở trên đây, tôi ở cùng gia đình chị gái nên cảm giác đôi khi rất ngột ngạt và tủi thân khi tôi không trải lòng mình ra để hòa nhập.

Đó là câu chuyện của tôi, tôi không biết phải làm thế nào nữa, bên tình, bên hiếu. Nếu tôi bỏ đi thì gia đình anh chị tôi, gia đình tôi và gia đình thông gia không biết phải nói gì với nhau, mẹ tôi sẽ suy nghĩ đủ thứ và có thể có cả những suy nghĩ tiêu cực nhất, tôi không muốn điều đó xảy ra. Nhưng nếu không về, một ngày nào đó tôi cũng nghĩ đến cái chết mà từ bỏ cuộc sống này. Tôi thương chồng tôi, tôi lại càng không muốn gia đình tôi nhìn anh với con mắt thương hại và xem thường, nên không muốn anh về trên này với tôi, hơn nữa tính chất công việc của anh thì chỉ có thành phố mới phát triển được.

Tôi thực tình đang bế tắc và khổ tâm lắm…


Thấy vợ cáu gắt khi tôi có ý tốt, tôi bắt đầu nghi ngờ. Ở công ty ấy có gì mà níu kéo vợ vậy?

Thu nhập thấp không chịu chuyển việc

Hai vợ chồng xuất thân cùng một trường. Tôi học hơn vợ mấy khóa, nhưng chẳng biết duyên kì ngộ thế nào mà nên vợ nên chồng. Ban đầu, nghĩ đó là duyên phận nên tôi trân trọng vô cùng. Tôi yêu vợ tha thiết, ngay từ những ngày mới gặp nhau. Tình cảm mặn nồng, tưởng chừng đó mới là một mái ấm thực sự.

Ngày cưới nhau, tôi đi làm ở một công ty nước ngoài, còn vợ làm công ty tư nhân của Việt Nam. Vì mới ra trường nên đòi hỏi của cả hai đều không cao. Tôi thì cảm thấy bình thường, cũng may là kiếm được công việc ổn. 2 năm đầu, cả hai cũng có mức lương nhàng nhàng, thuê một căn hộ nhỏ xinh cùng ở. Tôi lương gấp đôi vợ, vợ tầm 4-5 triệu là cùng. Hai đứa tính chuyện khi nào thu nhập tốt hơn,ổn hơn sẽ tính chuyện sinh con. Thế nên, hai năm đầu chúng tôi còn kế hoạch.

Sau, vợ có nhiều kinh nghiệm hơn, tôi cũng đã được thăng chức. Tôi bảo vợ chuyển sang công ty mới mà làm. Vì tôi có quen một anh bạn, công việc phù hợp với ngành học và năng lực của vợ, lại nhàn hạ. Tôi cũng muốn vợ có nơi có chốn ổn định hơn để thu nhập tốt và hai vợ chồng còn tính chuyện sinh nở. Thế nhưng, vợ cứ khăng khăng làm ở công ty cũ vì đã gắn bó.

Vợ

Vợ mê trai trẻ quên chồng (Ảnh minh họa)

Cái lý do ấy thì tôi có thể hiểu và thông cảm. Nhưng lạ thay, trước giờ vợ nói không muốn chịu áp lực công việc, không muốn phải làm thêm giờ, chỉ thích xong giờ hành chính thì về. Vậy mà vợ lại chấp nhận làm đêm làm ngày, mang cả công việc về nhà để làm. Tôi chưa bao giờ thấy vợ lao vào làm việc như mấy ngày nay. Thế mà đùng một cái, vợ bảo công ty nhiều việc, vợ còn nhận đi công tác xa nữa. Tôi lấy làm lạ lắm. Tôi lo công việc ảnh hưởng tới sức khỏe của vợ nên khuyên vợ nhiều lần chuyển việc khác, vậy mà vợ không đồng ý. Nếu so với sức lao động mà vợ bỏ ra thì phải gấp đôi số lương ấy cũng không đáng chứ đừng nói chỉ có vài triệu bạc.

Thấy vợ cáu gắt khi tôi có ý tốt, tôi bắt đầu nghi ngờ. Ở công ty ấy có gì mà níu kéo vợ vậy?


Chồng phát hiện vợ ngoại tình trai trẻ

Tôi có quen anh bạn cũng có người họ hàng làm ở công ty ấy. Thế là thật may, tôi đã dò hỏi được. Tôi bàng hoàng thấy người ta đồn ra đồn vào là vợ có tình ý với cái anh chàng nào đó kém 4 tuổi ở công ty. Nghe nói, anh ta làm phòng dự án này nọ, thế nên mấy cái việc vợ mang về nhà hình như là giúp anh ta hoàn thành nhanh chóng.

Vợ

Tôi bàng hoàng thấy người ta đồn ra đồn vào là vợ có tình ý với cái anh chàng nào đó kém 4 tuổi ở công ty. (Ảnh minh họa)

Tôi buồn quá dù tôi không tin đó là sự thật. Nhưng đã nghe phong thanh thì phải làm cho ra nhẽ. Tôi tính chuyện phải điều tra vợ. Tôi về lục tìm hòm mail, thư và cả điện thoại của vợ để nắm được tình hình. Có lẽ vợ đã xóa dấu vết nếu hai người họ có gì đó nhưng tôi không tin là vợ giấu được mãi. Và một ngày không được đẹp trời, tôi phát hiện ra anh chàng này nhắn tin hẹn hò cho vợ. Tôi làm như không biết khi vợ đang tắm và ngày hôm sau tôi nghỉ làm để theo dấu chân vợ. Tôi tính chuyện phải làm cho ra ngô ra khoai.

Thật sự tôi choáng hoàn toàn khi thấy vợ tươi cười hớn hở với trai trẻ đi vào nhà hàng ăn cơm. Họ còn khoác vai nhau, lộ liễu thật. Vì công ty vợ cách nhà tôi 20km, có xe đưa xe đón nên vợ mới dám lộ liễu như vậy, nếu ở gần nhà có lẽ sẽ giữ ý hơn. Tôi buồn quá, muốn tới tát vào mặt vợ mà không được.

Người vợ ngoan hiền, người mà tôi cho là định mệnh cuộc đời lại là người đàn bà như vậy sao? Tôi thất vọng vô cùng, tôi muốn đạp đổ tất cả, muốn phá nát cái gia đình này bằng việc cũng đi ngoại tình, còn ngoại tình công khai cho vợ biết mặt. Nhưng tôi làm như thế có đáng không, có xứng là thằng đàn ông hay không? Tôi băn khoăn không biết có nên thổ lộ tất cả những điều này cho vợ hiểu, hay cứ lẳng lặng chụp hình rồi làm đơn ly dị?


Thế nhưng đang thao thao bất tuyệt, mắt chị bỗng nhòe đi khi nhìn thấy chồng mình sờ sờ ngay trước mặt. Anh đang rất tận tâm, nhẹ nhàng dìu một cô gái vào phòng tiểu phẫu.

Chị và anh Vĩnh lấy nhau được hơn 2 năm. Trước khi quen chị, anh đã có một cô bạn gái tên Yến. Hai người rất thân như kiểu “con chấy cắn đôi”. Đôi khi chị lo lắng khi thấy anh còn chia sẻ với cô bạn thân nhiều hơn với chị.

Nhưng gì thì gì, lo lắng thế nào, chị vẫn yên tâm khi hiện tại Yến đã lập gia đình. Ngày cưới là lần đầu tiên chị gặp Yến. Quả thật cô bạn thân của chồng rất xinh đẹp, sang trọng lại lịch sự.

Vĩnh là một người đàn ông rất tốt tính. Ngoài việc tận tụy chăm sóc vợ chu đáo, anh còn rất nhiệt tình với gia đình nhà vợ – điều mà không phải ông con rể nào cũng làm được. Bởi thế mà anh được xếp vào hạng rể quý của cả đại gia đình nhà chị.

Sau hơn 1 năm lấy nhau, anh chị có với nhau một cô công chúa xinh đẹp. Thấy con giống mình, thêm vào đó, từ khi có con, công việc của anh suôn sẻ, hợp đồng nào cũng ký chắc tay, anh càng hạnh phúc và có trách nhiệm với vợ con hơn trước.

Tiền kiếm về bao nhiêu anh dành toàn bộ cho gia đình, chỉ giữ lại chút ít cho bản thân. Với chị, lấy được một tấm chồng như Vĩnh quả thật là điều may mắn.

 
Bàng hoàng khi thấy chồng đưa bạn thân đi phá thai 1
Hóa ra, từ trước tới nay, chị đều bị anh che mắt… (Ảnh minh họa).
 
Anh là một tấm gương sáng của người đàn ông trong gia đình. Dù công việc bận rộn thế nào nhưng anh vẫn đặt sau gia đình, bé Bông là quan trọng nhất với anh.

Một ngày, chị phải vào bệnh viện Phụ sản làm việc trong dự án cơ quan chị đang tuyên truyền về kế hoạch hóa gia đình. Trời nóng, viện chật như nêm. Chị và đồng nghiệp lúc rảnh rỗi lại lấy chuyện gia đình của nhau ra để chia sẻ, tâm sự.

Trong khi chị đồng nghiệp hết than thở lại nhăn nhó chê chồng thì chị vẫn một điều chồng giỏi, hai điều chồng ngoan. Thế nhưng đang thao thao bất tuyệt, mắt chị bỗng nhòe đi khi nhìn thấy chồng mình sờ sờ ngay trước mặt. Anh đang rất tận tâm, nhẹ nhàng dìu một cô gái vào phòng tiểu phẫu. Không khó để chị nhận ra đó là Yến – cô bạn thân của anh.

Đứng với bạn, chị thẹn thùng, xấu hổ không biết để đâu cho hết khi mới đây, dăm phút trước chị còn tấm tắc khen chồng.

Nước mắt trào dâng, chị muốn quỵ ngã. Nhưng sau vài phút định thần, chị tiến tới gần hai người và chào chồng. Trong đầu chị lởn vởn biết bao câu hỏi: “Ai là tác giả của cái thai trong bụng cô ta?”, “Chồng mình đang phản bội gia đình ư?”, “Chồng cô ta đâu?”.

Bất ngờ với sự hiện diện của vợ, chồng chị cũng ú ớ giải thích: “Em cần phải tin anh”. Theo những lời anh nói, Yến bị sảy thai và anh đưa cô ấy đi giải quyết. Chồng cô ấy đi công tác nước ngoài và hiện tại quanh cô ấy chẳng có ai thân tín ngoài anh.

Chị biết giờ mình nổi nóng, mắng chửi, trách móc anh sẽ chỉ càng khiến tình hình thêm tồi tệ. Nghe xong những lời giải thích đó, chị lau khô nước mắt và bước đi. Chị cố gắng quên đi sự việc hôm nay và tin hoàn toàn vào lời anh nói. Chị thầm cầu trời rằng anh thật thà, không lừa dối vợ.

Chị suốt ngày lẩm bẩm câu: “Đàn bà là phải biết chịu đựng, nóng nảy là hỏng việc”. Rồi chị cũng tự an ủi mình: “Mình cũng nên thông cảm vì đó là bạn rất thân của anh”.

Sự việc này trôi qua, chị nhận thấy anh có trách nhiệm hơn với vợ con. Cứ cuối tuần, anh lại tổ chức cho cả gia đình nhà vợ đi đâu đó xa xa để hóng gió.

Trong một lần dọn nhà, chị tình cờ phát hiện ra một cái hộp cũ. Mở ra, chị buồn vô cùng khi thấy biết bao tấm hình tình tứ của anh với Yến. Lại thêm, sau mỗi tấm hình luôn có những dòng chữ viết thiết tha của anh dành cho cô ấy.

Một ngày khác mới đây, khi đem giặt quần áo cho anh, chị phát hiện trong túi quần của chồng có một chiếc điện thoại lạ. Anh hiện đang dùng điện thoại rất xịn còn cái điện thoại này lại rất đơn giản chỉ với chức năng nghe gọi mà thôi. 

 

Tò mò, chị xem kỹ và bàng hoàng khi danh bạ điện thoại có vỏn vẹn một contact liên hệ có tên là Em Yen Vo Yeu (Em Yến vợ yêu). Chị càng thất vọng, đau khổ, sợ hãi… khi chị nhìn thấy những tin nhắn đi tin nhắn lại mà họ gửi cho nhau.

Hóa ra, để tiện liên lạc, đây là số điện thoại bí mật mà họ trao đổi với nhau. Họ đã lén lút qua lại, yêu đương nhau ngay trước mặt chị nhờ vào cái mác ‘bạn thân’. Và cái thai kia là hậu quả trong một lần yêu nhau quá đà của họ.

Chị xót xa không dám đọc hết list tin nhắn mà họ gửi cho nhau vì nhiều tin nhắn toàn những lời lẽ lúc sến sẩm lúc tục tĩu nói về “chuyện ấy”.

Chị biết, nếu giờ im lặng, mối quan hệ này sẽ tiếp tục được duy trì, con sẽ có bố, chị sẽ có chồng. Nhưng quả thật phải là người trong cuộc, chị mới thấm thía câu muốn sống theo kiểu “mắt không thấy tim không đau” quả là không đơn giản.

Nhiều khi chị thấy kinh tởm, khinh miệt chồng khi anh lừa dối chị nhưng vẫn giả vờ đạo đức, yêu thương mình. Sau 1 ngày, khi chị thấy mình đã bình tĩnh lại được, chị chìa ra chiếc hộp cũ với mớ kỷ niệm lẫn lộn của chồng.

Anh trách chị: “Sao em tò mò vậy? Ghen với ai, đi ghen với bạn thân của chồng? Em moi ra làm cái gì? Nếu Yến là đàn ông, chắc em sẽ không ghen thế này phải không?”.

Anh mặc vội quần áo và xách cặp đi làm. Chỉ khi thấy vợ ngồi yên và chìa ra chiếc điện thoại thứ 2 của mình, cơ mặt anh mới giãn nở và xuống giọng: “Em xem hết rồi ư?”.

Có lẽ câu nói ấy chính là sự trả lời đầy đủ nhất mà chị cần ở chồng lúc này. Chị thương bé Bông vô cùng và nghĩ thầm: “Sống như thế này thà rằng bỏ đi cho xong?”.

‘Tòm tem’ với ả nhân tình mới quen, xong việc, cả quần áo lẫn tiền bạc của anh đều bị ả cuỗm sạch.

Sau khi “mây mưa”, chồng tôi ngớ người nhận ra mọi thứ đã không cánh mà bay (Ảnh minh họa)

Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi giữa đêm khuya khiến tôi giật mình
tỉnh giấc. Tôi cố nằm liều thêm chút đỉnh, nhưng thứ âm thanh chết tiệt
cứ chói bên tai, khiến tôi phải bật khỏi giường nhấc máy. “Em à, anh đây!”, giọng
chồng tôi hớt hải trong điện thoại. Tôi run rẩy, không hiểu có chuyện
gì xảy ra. Chưa kịp đáp lại thì đầu dây bên kia đã xổ thêm một tràng: “Em mang gấp quần áo tới cho anh. Anh đang ở phòng…, khách sạn… Anh bị lừa, nên đừng báo cảnh sát, có chuyện gì về nhà nói sau”.

 

Tôi quay cuồng đầu óc vì anh cứ liến thắng không ngừng. Vừa dập máy,
tôi vội bật đèn xem đồng hồ rồi nhào tới tủ quần áo lục đồ. Nhưng chồng
tôi ở trong khách sạn làm gì nhỉ? Lẽ nào bị thua bạc? Hay là bị bắt cóc?

 

Chồng tôi năm nay 38 tuổi, là một người đàn ông sống
rất chất phác, thành thực. Ngoài việc cơ quan, anh rất quan tâm vợ con.
Những lúc rảnh rỗi, cả nhà tôi lại dạo phố mua sắm hoặc tới công viên
thư giãn cuối tuần. Người ngoài trông vào, ai cũng tấm tắc khen ngợi,
gia đình tôi thật mẫu mực. Chúng tôi kết hôn đã 12 năm, mọi thói quen
sinh hoạt của anh tôi nắm rõ trong lòng bàn tay. Thậm chí, chồng ăn mấy
bát mỗi ngày tôi cũng có thể kể ra vanh vách, nên chuyện “mèo mả gà
đồng” chắc chắn không thể xảy ra.

 

Anh nói cơ quan tăng ca, nên mới sáng sớm đã bật dậy, là lượt chải
chuốt, còn diện chiếc sơ mi mới keng tôi vừa mua. Trông dáng vẻ ông
chồng bảnh bao phong độ, tôi buột miệng trêu: “Hôm nay, anh chỉn chu hơn cả buổi đầu gặp em ấy nhỉ!”.
Chồng tôi chỉ cười hiền, rồi dắt xe ra cửa. Đâu ngờ, tối lại xảy ra cơ
sự này. Tôi còn nhớ, khi dạy con gái học bài, tôi hứa hẹn với cháu: “Đợi ngày mai bố về sẽ cho con đi chơi. Khoảng 8h hơn là bố về rồi đấy, 9h cả nhà xuất phát nhé!”.

 

Chọn xong quần áo, tôi còn cố lấy thêm đôi giày, rồi để lại mảnh giấy với lời nhắn vội vàng cho con gái đang ngon giấc: “Mẹ
có việc gấp phải ra ngoài. Ở nhà một mình, con phải ngoan nhé! Mẹ đi
chốc lát sẽ về. Ngủ dậy, nếu nhớ mẹ, con cứ gọi điện để mẹ biết đấy. Mẹ
yêu của con!”.

 

Chồng "tòm tem" bị gái cuỗm sạch, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tom tem, ngoai tinh, bao, chong toi, nguoi tinh, chong trang hoa, ngoai tinh thoi ngay, chong ngoai tinh, phan boi, tha thu, sa nga, len lut

Vì gia đình, vì con gái, cũng là vì bản thân, tôi phải dằn lòng tha thứ cho gã chồng trăng hoa (Ảnh minh họa)

 

Sắp xếp ổn thỏa mọi việc ở nhà, tôi lao ra ngoài đường, vẫy xe tới
địa chỉ khách sạn mà chồng cung cấp. Dù đoạn đường chỉ mất khoảng 20
phút chạy xe nhưng sao với tôi, thời gian chậm hơn rùa bò. Có lẽ, đây là
lần đầu tiên tôi phải thấp thỏm, lo sợ tới vậy. Tới gần khách sạn,
người tôi lạnh toát. Định thần hồi lâu, tôi mới dám kể rõ sự tình với
người bảo vệ để lên phòng.

 

Tôi rón rén từng bước tại dãy hành lang, rồi khẽ gõ cửa phòng. Chồng
tôi hiện ra trước mắt với tình trạng không mảnh vải che thân. Biết chồng
chẳng hề hấn gì về tính mạng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Còn anh ta cứ
luống cuống che chắn cơ thể bằng chiếc khăn tắm. Vừa trông thấy tôi, anh
hớn hở như bắt được vàng rồi giật vội đống quần áo để mặc. Nhìn cái
cách anh ta vận đồ, trông thật nực cười.

 

Nỗi lo vừa lắng dịu, tôi lại phải hứng chịu sự thật đau lòng do chính
chồng thú nhận. Thực ra, cơ quan không hề tăng ca, anh ta chỉ viện cớ
để hẹn hò với một cô gái quen trên mạng. Họ rủ nhau vào khách sạn hú hí.
Chồng tôi rất thích lên mạng, ngày nào anh cũng dành ra hai tiếng làm
bạn với máy vi tính. Tôi không biết anh làm những gì trong phòng đọc
sách, vì luôn tôn trọng quyền riêng tư của chồng. Nhưng đâu ngờ, người
đàn ông mẫu mực của tôi lại giở chứng tới vậy. Anh và ả đã ở trọn bên
nhau cả ngày, còn tình tứ đi dạo bên ngoài. Sau khi “mây mưa”, chồng tôi
ngớ người nhận ra mọi thứ đã không cánh mà bay. Cả người tình lẫn quần áo, di động, máy ảnh, thậm chí cả ví tiền cũng bị cuỗm sạch. Điện thoại của cô ta cũng ngắt liên lạc.

 

“Đó là người phụ nữ trạc 30 tuổi. Bọn anh quen nhau từ hai tháng
trước. Anh bỗng nảy sinh tình cảm với cô ấy sau nhiều lần liên lạc qua
chat và xem webcam. Cô ta có sức hấp dẫn, lại đang độc thân, là một lãnh
đạo tại doanh nghiệp nước ngoài. Cách trò chuyện của cô ấy cũng rất nhã
nhặn, nên bọn anh mới hẹn hò”,
chồng tôi ngoan ngoãn thú nhận.

 

Vì gia đình, vì con gái, cũng là vì bản thân, tôi phải dằn lòng tha thứ cho gã chồng trăng hoa.
Nhưng những chị em đã xây dựng tổ ấm, những ai đang ngập tràn trong
hạnh phúc, cũng nên cảnh giác hơn với mọi chuyện. Đừng để tới khi xảy ra
cơ sự như tôi, lại phải gượng gạo chữa cháy…

Bảy năm làm việc bên nhau nhưng giờ đây, tôi lại nảy sinh tình cảm với anh ấy.

Dù chồng là người đàn ông tốt, người tình hoàn hảo nhưng tôi vẫn khao khát có được anh ấy (Ảnh minh họa)

Tôi là một người vợ, một người mẹ nên tôi đã từng ghét cay ghét đắng những kẻ thứ ba
chen chân vào hạnh phúc gia đình của người khác. Tôi cũng rất sợ chồng
mình không chung thủy, sợ chồng mình lén lút với người phụ nữ khác bên
ngoài… Vậy mà giờ đây, tôi cũng không hiểu được tại sao mình lại rơi vào
hoàn cảnh này? Tôi đang phải đấu tranh tư tưởng để không trở thành kẻ
thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình của người khác.

Trước khi lấy nhau, chúng tôi đã có một tình yêu
rất đẹp suốt 3 năm. Tôi cũng nghĩ rằng, khoảng thời gian đó đủ để chúng
tôi hiểu và xây dựng một hạnh phúc bền vững. Chồng tôi là một người tốt,
có thể nói anh là một người đàn ông lý tưởng mà nhiều phụ nữ mơ ước.
Anh hết lòng yêu thương vợ con, hiểu tâm lý tôi và trong chuyện chăn
gối, anh cũng là người tình rất tuyệt vời. Anh luôn mang đến cho tôi cảm
xúc thăng hoa trong chuyện ấy, luôn cho tôi được thỏa mãn han muốn của
mình. Tôi cảm thấy rất hài lòng về chồng và tất nhiên, tôi tin tưởng anh
tuyệt đối, tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ đến với một người phụ nữ khác,
ngoài tôi. Và tôi cũng nghĩ rằng, mình sẽ không bao giờ phản bội chồng…
Vậy mà hôm nay, tôi đã phản bội anh, dù chỉ là trong tư tưởng.

Tôi và người ấy đều là giáo viên, chúng tôi đã làm
việc cùng nhau gần 7 năm nay nhưng không hiểu sao thời gian gần đây, tôi
lại rất hay nhớ nhung đến người ấy. Tôi không muốn như thế… hoàn toàn
không muốn như vậy một chút nào! Những lúc như thế, tôi lại thấy có lỗi
với chồng, với con, với tất cả mọi người yêu thương, tin tưởng mình.
Mặc dù chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi, cũng chưa bao giờ
nhắc đến chuyện yêu đương một cách trực tiếp nhưng cả hai chúng tôi đều
cảm nhận được những tình cảm của đối phương dành cho mình. Dù chỉ gặp
nhau hằng ngày với những câu chuyện không đầu không cuối nhưng chẳng
hiểu sao, khi về đến nhà, tôi lại nhớ đến anh ấy điên dại.

Ở bên chồng... nhớ đồng nghiệp, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, ngoai tinh voi dong nghiep, ke thu ba, ngoai tinh noi cong so, chuyen gia dinh, hanh phuc gia dinh, hon nhan, chuyen tinh yeu, chuyen tinh, bao

Giờ đây, tôi đang cố gắng để quên đi hình bóng anh, quên đi những yêu thương trong lòng mình… (Ảnh minh họa)


Tôi cảm thấy rất khổ sở vì lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ngoại tình,
lúc nào cũng ám ảnh hình ảnh của anh ấy. Tôi càng cố quên anh bao nhiêu
thì tôi lại càng nhớ anh nhiều bấy nhiêu. Có những lúc, tôi như muốn
điên lên khi không được gặp anh ấy, không được nói chuyện với anh ấy.
Nhiều lúc không kiềm chế được bản thân mình, tôi lại nhắn tin cho anh,
dù chỉ là những tin nhắn bình thường hỏi thăm về cuộc sống của nhau…
nhưng tôi cảm thấy rất vui!

Ngay lúc này đây, tôi cảm thấy rất buồn và nhớ anh!
Tôi đang phải kiềm chế lòng mình để không được nhắn tin cho anh nữa. Đã
có lúc tôi muốn cho anh biết tình cảm của mình, chỉ cần nói ra thôi… để
không phải ôm mang nỗi nhớ nhung trong lòng như bây giờ. Nhưng tôi sợ
khi nói ra hết tình cảm của mình, chúng tôi sẽ không có được mối quan hệ
như trước đây nữa…

Tôi
không biết bây giờ mình phải làm thế nào vì tôi hiểu anh ấy cũng đang
tìm mọi cách để giữ mối quan hệ bình thường với tôi. Tôi biết anh là một
người tốt, một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, con cái nên
anh ấy sẽ không làm gì ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình mình.

 

Giờ
đây, tôi đang cố gắng để quên đi hình bóng anh, quên đi những yêu
thương trong lòng mình… Nhưng càng cố quên, tôi lại không thể nào gạt bỏ
hình ảnh của anh ra khỏi tâm trí mình!

 

Tôi phải làm sao đây? Phải làm sao để giữ được hạnh phúc gia
đình mình? Và phải làm thế nào để không cho anh ấy biết được những tình
cảm của mình dành cho anh bấy lâu nay?

Tôi và sếp làm việc ‘ngoài giờ’ nhiều hơn, những chuyến đi ‘công tác xa’ cũng tăng dần lên… và cái giá phải trả cho sự mê muội ấy là tôi đã mang thai ngoài ý muốn

Chẳng mấy chốc, tôi và sếp đã quấn riết lấy nhau chẳng thể tách rời (Ảnh minh họa)

 

Tôi năm nay 28 tuổi, cũng đã từng yêu và được yêu nhưng chưa có một mối tình nào dừng lại với tôi lúc này.

 

Trước đây, tôi đã dành trọn tình cảm của mình cho một chàng trai…
nhưng khi biết người ta đã có người yêu, tôi vẫn cố theo đuổi chàng trai
ấy bằng mọi giá.  Thời gian cứ thế trôi qua, tôi tự làm khổ mình bằng
những dằn vặt và đớn đau khi phải sống lẻ loi bên cạnh cuộc đời người
ấy!

 

Cho đến một ngày, tôi cũng hiểu ra những tình cảm mình dành cho họ
mãi mãi sẽ chẳng bao giờ được đón nhận nên tôi đã dứt khoát ra đi. Chẳng
bao lâu sau đó, tôi gặp một người con trai khác… Tôi những tưởng người
ấy sẽ luôn ở bên cạnh, chở che cho tôi và sẽ là chỗ dựa tinh thần cho
tôi suốt cuộc đời còn lại. Thế nhưng, hạnh phúc chưa đến được bao lâu
thì người ấy cũng bỏ tôi lại một mình và đi đến một nơi rất xa…

 

Với tình yêu chân thành của mình dành cho người ấy, tôi đã lao đi tìm
anh như một kẻ điên… thế nhưng, kết quả của một cuộc tình cố níu kéo
cũng chẳng đi đến đâu và chúng tôi vẫn phải chia tay nhau. Anh đã ôm tôi
vào lòng và nói rằng “Vì yêu em nên anh mới xa em”… Tôi không
tin vào những lời nói đó vì đấy là lý do quá quen thuộc của những chàng
trai khi muốn rũ bỏ người con gái đã từng ở bên cạnh và yêu thương họ…

 

Tôi cứ sống trong nỗi đau khổ tột cùng khi phải mất đi người đàn ông
mình yêu thương nhất trong suốt hai năm.  Sau những đớn đau và mất mát
ấy, tôi cũng đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Những tưởng cuộc
sống của tôi sẽ tốt hơn… nhưng khi nỗi đau vừa mới nguôi ngoai thì mối
tình đầu của tôi đã quay trở lại…

 

Trong nỗi cô đơn, buồn tẻ đã khiến tôi không thể kiềm chế được lòng
mình và một lần nữa, tôi lại lao vào mối tình đầu của mình như con thiêu
thân. Những phút giây ân ái qua đi, tôi đã mang trong bụng giọt máu của
anh ta, rồi lại một mình đến bệnh viện đi phá… Sau lần đó, chúng tôi
lại lao vào nhau, lại mặn nồng ân ái… rồi kết cục, tôi cũng phải một
mình đến bệnh viện phá thai lần hai.

 

Sau hai lần phá bỏ giọt máu của mình, tôi đau đớn không thể đứng dậy
được. Sự chán nản, bi quan đã khiến tôi nghĩ đến cái chết… nhưng rồi,
hình ảnh bố mẹ tần tảo, vất vả chăm lo cho tôi, yêu thương tôi hơn những
gì bố mẹ có trên cuộc đời này đã khiến tôi không thể nhẫn tâm gây thêm
nỗi đớn đau cho bố mẹ!

 

Chưa chồng đã chửa lần ba, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh voi sep, ngoai tinh voi dong nghiep, phu nu ngoai tinh, ngoai tinh chon cong so, tinh yeu phụ nu

Tôi và sếp đã có nhiều thời gian gần gũi nhau hơn… (Ảnh minh họa)

Rồi thời gian cũng trôi qua, tôi đi làm và vui vẻ trở lại với công
việc của mình. Tôi những tưởng lòng mình sẽ thanh thản và nhẹ nhõm hơn…
thế nhưng, cuộc sống của tôi lại bắt đầu bước sang bước ngoặt mới khi
tôi được sếp chú ý và tiếp cận.

 

Sếp quan tâm và ưu ái tôi hơn các nhân viên khác nên tôi tin chắc anh
ấy cũng có tình cảm với mình. Và không lâu sau đó, chúng tôi lại lén
lút quấn riết vào nhau không thể tách rời… Thời gian sếp và nhân viên
“làm việc” với nhau cứ nhiều thêm, những chuyến đi “công tác xa” cũng
dày hơn… và rồi, chuyện gì đến cũng phải đến… một lần nữa, tôi lại mang
thai.

 

Giờ đây, tôi không biết phải làm như thế nào với đứa con tội nghiệp
trong bụng mình nữa. Sếp đã có vợ và con, dù gia đình anh ta không hạnh
phúc, dù người vợ đáng thương của sếp cũng không sinh cho anh được một
dứa con trai và dù giọt máu tôi đang mang trong bụng là đứa con trai sếp
hằng ao ước… nhưng liệu rồi, khi đứa con tôi được sinh ra, tôi và sếp
sẽ phải đối phó như thế nào với gia đình, đồng nghiệp và miệng lưỡi thế
gian của người đời?

 

Tôi rất muốn giữ lại đứa con của mình… nhưng lại không thể cho nó một
người bố danh chính ngôn thuận. Nhưng tôi cũng không dám từ bỏ nó vì
tôi đã phá thai quá nhiều lần… và nếu như lần này tôi cũng bỏ đứa con
của mình thì liệu rồi sau này, tôi có còn khả năng làm mẹ nữa không?

 

Tôi rất mong  các bạn hãy cho tôi lời khuyên để tôi quyết định đúng đắn hơn!

 

 

Xinh Xinh phối hợp cùng chuyên gia, Ths. Tâm lý Mai Hương tổ chức Tư vấn trực tuyến về Tình yêu, hôn nhân, gia đình vào 9-11h, thứ 6 (17-02-2012). Mọi thắc mắc về vấn đề tình cảm, tình yêu, hôn nhân gia đình bạn có thể gửi trước câu hỏi về [email protected], các chuyên gia tâm lý sẽ giúp bạn giải quyết mọi băn khoăn. Tư vấn tình cảm sẽ giấu tên, địa chỉ của các bạn (Yêu cầu viết có dấu, không viết tắt).

Chị không thể hiểu nổi, một người con gái vốn chưa có gia đình như em, có nhan sắc và công việc ổn định, có học thức như em sao lại đi cướp mất hạnh phúc của gia đình chị?

Gửi em, kẻ cướp chồng chị!

Chị thật sự không muốn gọi em 3 tiếng “kẻ cướp chồng”, nhưng thật lòng chị không thể kìm chế được trước những hành động thiếu đạo lý của em. Từ ấy chị dành cho em, đúng hơn là dành cho người đàn bà đang tâm phá vỡ đi hạnh phúc của gia đình chị.

Đứng trên cương vị là vợ anh ấy, chị có quyền nói những lời có thể khiến em không thấy vui hay thoải mái chút nào. Chị không thể hiểu nổi, một người con gái vốn chưa có gia đình như em, có nhan sắc và công việc ổn định, có học thức như em sao lại đi cướp mất hạnh phúc của gia đình chị. Em à, rồi một ngày nào đó, em sẽ nhận ra rằng, mình đã sai. Em đã cướp đi chồng chị, người từng má ấp môi kề với chị, người cùng chăn gối với chị và là chỗ dựa tinh thần của chị. Em đã cướp đi cha của con chị, đứa bé còn nhỏ, còn chưa kịp cảm nhận được tình cảm ấm áp của ba dành cho cháu.

 

Bức thư

Đứng trên cương vị là vợ anh ấy, chị có quyền nói những lời có thể khiến em không thấy vui hay thoải mái chút nào. (Ảnh minh họa)

 

Chị không nói để em thương hại một gia đình như chị, chị chỉ muốn nói để cho em hiểu rằng, mái ấm ấy là của chị, gia đình ấy là của chị và em chỉ là người đến sau. Tình yêu giành giật ngoài đạo lý sẽ không bao giờ hạnh phúc. Nếu em hiểu, lẽ ra em không nên làm vậy.

Em có trả lời chị rằng, em yêu anh ấy, đó là tình yêu thật sự và em không thể nào kìm chế được lòng mình, em xin lỗi vì đã dụ dỗ, cướp đi người đàn ông của đời chị. Nhưng em có nghĩ rằng, chị cũng yêu chồng chị và thậm chí có thể còn yêu hơn em. Là phụ nữ, em phải hiểu chị hơn ai hết. Em cho rằng em thật sự yêu anh ấy, còn chị thì không sao? Tại sao em có thể nói ra những lời ấy.

Em nên rút lui, tìm lại đúng vị trí của em. Nếu em là người có học thức, em hiểu, việc em làm là sai trái, em cần có lập trường để dừng lại tất cả, để từ bỏ tình yêu vốn không phải là của em và khiến cho người khác đau khổ, tan nát một gia đình. Nếu em nói, em có thể hi sinh tất cả vì anh ấy, chị cũng có thể làm được điều đó. Và thực tế cho thấy rằng, chị đã yêu anh ấy hơn em, chị đã hi sinh tuổi thanh xuân để chờ đợi anh ấy suốt 7 năm trời, chị đã chung thủy, chỉ biết đến mình anh ấy. Chị đã kết hôn với anh ấy, chị đã có con với anh ấy và đã nuôi nấng con chị, chăm sóc con chị.

Rồi một ngày nếu em có gia đình hay người nhà em gặp phải hoàn cảnh như chị, em sẽ hiểu được nỗi đau mất chồng, bị phản bội là thế nào. Lúc ấy chị tin em sẽ hiểu được lòng chị.

 

Bức thư

Rồi một ngày nếu em có gia đình hay người nhà em gặp phải hoàn cảnh như chị, em sẽ hiểu được nỗi đau mất chồng, bị phản bội là thế nào. (Ảnh minh họa)

 

Chồng chị đã bỏ chị theo em, chị trách anh ấy bội bạc nhưng nếu không có em, anh ấy sẽ không bị sa ngã như thế. Có thể em cho rằng anh ấy đã chán gia đình, anh ấy đã không còn yêu chị và con nhưng đàn ông là thế em ạ, người ta cũng dễ bị cám dỗ nhưng cũng dễ nhận ra sai lầm. Cuộc sống vợ chồng không dễ dàng như em nghĩ. Khi yêu những điều đẹp đẽ sẽ tới, nhưng rồi trong hôn nhân, trách nhiệm sẽ nặng nề hơn nhiều, những lo lắng vật chất, đời sống thường nhật sẽ đè lên vai anh ấy và cả chị nữa. Và tất nhiên, trong giây phút ấy, sẽ có rất nhiều mâu thuẫn nảy sinh và có thể vợ chồng chán nhau.

Chị vẫn tin rằng, tất cả chỉ là giây phút xao lòng. Anh ấy sẽ lại quay về với gia đình chị, vì bọn chị còn có con. Em hãy từ bỏ đi em, đừng để đến khi sự đã muộn, em sẽ lại sống trong ân hận và đau khổ. Hãy kiếm tìm một tình yêu đích thực, chỉ dành cho em. Đừng đi giành giật thứ của người khác và phá hoại một gia đình em nhé! Mon gem hiểu cho chị, người vợ yêu chồng và thương con!

Tôi chết lặng người khi nghe chồng mắng, nước mắt nghẹn ứ trong cổ, không nói được lời nào, tôi chỉ biết cắn môi mà chịu đựng, mà khinh bỉ chính con người ấy, người đã làm chồng tôi suốt 4 năm qua.

Chồng tôi là người có tính ghen tuông vô lối. Trước khi lấy anh, tôi đã biết điều đó nhưng vì yêu anh, tôi đã bỏ qua tất cả và luôn nghĩ rằng, anh có yêu mình thì mới ghen tuông như vậy. Nhưng tôi không ngờ, sau bao năm làm vợ chồng mà anh vẫn chứng nào tật ấy, vẫn vô lối như thế. Cho đến hôm nay thì tôi đã biết, từ trước tới giờ anh chưa từng tôn trọng tôi.

Tôi làm nhà nước, có khá nhiều mối quan hệ bạn bè, cơ quan. Đặc biệt, từ khi lên chức trưởng phòng, tôi lại càng bận rộn hơn với công việc. Tôi biết, người vợ không nên quá tham công tiếc việc, nên tôi thường xuyên chăm lo cho gia đình, lúc nào cũng chu toàn việc cơm nước. Chúng tôi đã có với nhau một cậu nhỏ, cháu rất ngoan, biết nghe lời bố mẹ. Tôi hài lòng về gia đình hiện có.

Nhưng dường như càng ngày chồng tôi càng không hài lòng. Nhiều lúc, tôi có ý mời bạn bè đến nhà ăn cơm cuối tuần thì chồng tôi gạt phắt đi, cho rằng tôi vẽ chuyện. Chồng không muốn tôi có quan hệ với mấy ông to, bà lớn ở công ty vì sợ mình bị yếu thế. Vì biết tính chồng nên dù đã trót hẹn với mấy anh chị em cơ quan rồi, tôi cũng phải khất lần, tìm lý do để thoái thác. Tôi không muốn xích mích với chồng vì mấy chuyện vặt vãnh thế này.

 

Thú thật, công việc của tôi có lúc rất bận nhưng có lúc thì lại nhàn hạ. Vì những ngày cuối năm, tôi sợ không lo được chuyện gia đình chu toàn nên đành thuê ô sin giúp việc, trông nom con cái. Nhưng chồng tôi tỏ ra khó chịu, bảo rằng: “nếu cứ thuê ô sin là xong thì thà rằng tao lấy ô sin làm vợ còn hơn”. Cái sự vô lý của chồng khiến tôi càng ngày càng cảm thấy khó chịu. Chả lẽ, chồng cứ không muốn cho tôi tiến thân mãi sao. Ai chả muốn có vị trí tốt trong công việc.

Những ngày cuối năm, cơ quan hay tổ chức tiệc tùng vui vẻ, tôi thì bận liên miên với việc phải đi tiếp khách, gặp gỡ cuối năm. Còn chồng tôi thì không được một lời động viên vợ, thậm chí còn lườm ra nguýt vào khiến tôi hết sức bực mình. Tình trạng vợ chồng ngày càng căng thẳng, có khi về nhà cả tối mà không ai nói với ai câu nào. Tôi lo lắng nếu cứ tiếp diễn thế này, cuộc sống gia đình sẽ không tồn tại được lâu.

Mấy ngày nay tôi buồn rầu, thường xuyên đi về muộn, thậm chí tôi muốn trêu ngươi chồng, để cho anh biết, không phải anh muốn điều khiển tôi thế nào cũng được. Tôi không chấp nhận cuộc sống một người vợ chỉ biết dựa dẫm vào chồng, cái gì cũng nghe theo chồng. Tôi muốn sửa cái bản tính ghen tuông vô lối của anh đi.

Nhưng khi vừa đặt chân vào nhà, tôi nghe tiếng con khóc to và tiếng chồng la ối om sòm. Anh quát tháo con: “mẹ mày đi làm điếm kiếm tiền nuôi mày à mà giờ này còn chưa về. Mẹ mày khinh tao không biết kiếm tiền hay sao mà phải làm to chuyện vậy. Đừng có tưởng có tí chức quyền mà lên mặt dạy thằng này nhé”!. Lúc ấy tôi vừa bước vào, không nói được câu nào, cổ họng nghẹn ứ vì nước mắt. Tôi ôm con vào lòng và khóc. Tôi đã thoáng nghĩ đến việc li dị…

 

Tôi phải làm gì để có thể đối diện với bạn tôi, tôi có nên nói cho anh biết tôi đang mang trong mình giọt máu của anh không?

Tôi và N rất thân nhau, học cùng phổ thông, ở cùng 4 năm đại học cho tới bây giờ. Tình cảm giữa chúng tôi không đơn thuần là tình bạn nữa mà đó còn là tình chị em. Vậy mà, chính tôi là người đánh mất thứ tình cảm thiêng liêng đó…

Sau khi ra trường, N chính thức được nhận lời tỏ tình của một anh chàng hơn chúng tôi 3 tuổi, cao to, đẹp trai lại có địa vị xã hội… Khi tôi biết bạn mình tìm được một nửa ưng ý, tôi vui như đó chính là niềm vui của tôi vậy. Nhưng niềm vui đó dần biến thành sự ganh tỵ mà tôi không biết.

Là bạn thân nên tôi cũng có nhiều dịp được đi chơi cùng N và người yêu, thường xuyên được tiếp xúc với anh và thấy anh đúng là người đàn ông tuyệt vời, trong tôi có gì đó ghen tỵ với cô bạn thân của mình. Chẳng biết từ khi nào tôi thầm thần tượng anh và tôi đã bắt đầu trở thành con bạn đểu từ đó.

Sống cùng nhau nên tôi có nhiều cơ hội được làm “đạo diễn” các đoạn phim ngắn nhằm chia rẽ tình cảm của họ. Mỗi lần anh tới nhà chơi, tôi lại nửa đùa nửa thật kể những điểm xấu cô bạn mình với anh, nào là không biết nấu ăn, không dọn dẹp nhà cửa… Tôi đã làm thật nhiều chuyện có lỗi với bạn mình.

Tôi còn dựng chuyện mất 500.000đ và kể với anh bằng cái giọng “chấm lửng” để buộc anh phải nghĩ người yêu anh là người lấy. Bước đầu, tôi hy vọng anh sẽ trừ bớt điểm của bạn mình.

 

Ảnh minh họa

 

Một lần khác, tôi gặp một người rất giống anh, trong đầu đã nảy ra ý tưởng xấu. Tôi kể lại với bạn tôi rằng gặp anh đưa em gái đi mua đồ, nhìn anh và em gái thật tình cảm, anh thật chiều em gái… mặc dù tôi thừa biết anh là con một trong gia đình. Thấy nét mặt của bạn có sự thay đổi tôi biết bạn tôi đang phát điên lên vì ghen. Sau 3 tuần giận dỗi, họ làm lành và vui vẻ bên nhau, tôi lại cuống cuồng nghĩ một kịch bản mới cho 2 người… Một cơ hội tốt để tôi tiếp tục “công cuộc cướp người yêu” của bạn mình.

Anh gọi điện nhờ tôi báo trên đường tới đón bạn tôi đi chơi, anh bị tai nạn xe phải vào viện vì gẫy chân. Nhận điện thoại của anh mà tôi như run lên vì lo lắng, vậy là tôi biết mình đã thực sự yêu anh. Biết 2 ngày nữa, bạn tôi sẽ đi công tác Sài Gòn 3 tháng nên tôi đã quyết định giấu chuyện anh bị tai nạn, anh bị gẫy chân, bạn tôi không hề biết gì ngoài việc anh lỡ hẹn mà không một lời xin lỗi, còn anh thì giận bạn tôi vì không quan tâm tới anh, trách bạn tôi vô tình…

Đã tới ngày bạn tôi đi Sài Gòn, tôi vẫn diễn vai một người bạn thân biết quan tâm tới bạn mình. Sau khi đưa cô bạn ra sân bay, tôi vội vàng tới bên anh để kịp ghi điểm với anh. Và tôi cũng nói với anh, N đã đi công tác, anh biết tin lại càng giận N hơn. Hai người đã giận nhau nhờ kế hoạch của tôi. Lợi dụng lúc tình cảm 2 người đang trục trặc, tôi đã nỗ lực hết mình để giành lấy anh. Để đạt được điều đó tôi đã liều lĩnh nghĩ ra cái kế hoạch “cho anh vào tròng”.

Anh đã bình phục hoàn toàn, vào một ngày mưa gió, tôi gọi điện báo tôi bị cảm cần sự giúp đỡ của anh, lúc đó đã là hơn 10h đêm. Anh cũng vội vàng tới bên tôi nhưng có lẽ đó là sự trả ơn và trách nhiệm, dù là như thế cũng đủ làm tôi vui. Bằng sự trơ trẽn của mình, tôi đã quyến rũ anh và thực hiện thành công cái kế hoạch “cho anh vào tròng”.

Hơn 1 tháng sau, tôi biết mình có con với anh, cái kế hoạch của tôi “thành công” ngoài mong đợi, tâm trạng tôi lúc đó có phần hơi hoảng loạn nhưng tôi đã kịp chấn chỉnh lại mình với suy nghĩ mình đã thực sự có anh. Nhưng tôi đã nhầm khi nhận ra anh chưa bao giờ hết yêu cô bạn thân của tôi. Vì thế chuyện đứa bé tôi chưa quyết định sẽ nói cho anh biết.


Tôi đau khổ và xấu hổ vô cùng. Tôi phải làm gì để có thể đối diện với bạn tôi, tôi có nên nói cho anh biết tôi đang mang trong mình giọt máu của anh không? Rồi mọi chuyện sẽ ra sao, tôi sẽ còn lại những gì sau cái kế hoạch thật kinh khủng đó?

Đã nhiều lần tôi định tìm đến cái chết nhưng có lẽ rằng ông trời chưa cho tôi chết vì tôi còn nợ đời, nợ trần gian và nợ người cha của những đứa con tôi một món nợ quá lớn.

Đã nhiều lần tôi nghĩ đến cái chết…

 

Sinh ra trong một gia đình gia giáo, được ăn được học đàng hoàng. Năm 25 tuổi tôi kết hôn với chồng tôi (giờ là cha của những đứa con tôi) qua bao nhiêu thử thách tình yêu từ thủa sinh viên, chúng tôi mới đến được với nhau. Tưởng rằng sẽ có cuộc sống gia đình viên mãn, hạnh phúc đến đầu bạc, răng nong nào ngờ chỉ một chút không làm chủ được mình tôi đã mất tất cả.


Cũng phải thừa nhận rằng anh là một người con rể, một người chồng nguời cha tuyệt vời không thể chê vào đâu được. Nhưng có lẽ ông trời không cho tôi hưởng niềm hạnh phúc ấy nên đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó.

Ngày ấy sau khi kết hôn bố, mẹ tôi sợ tôi phải vất vả đã cho vợ chồng tôi căn nhà 3 tầng trên phố để chúng tôi ở lại thành phố này cho được gần ông bà. Vợ chồng tôi thì đều làm ở cơ quan nhà nước lương ba cọc, ba đồng. Anh cũng chẳng tức thời làm ăn gì thêm ở ngoài nên cứ cuối tháng là chúng tôi lại hết tiền.

Cũng vì luôn trong tình trạng hết tiền như vậy nên tôi luôn ao ước mình có thật nhiều tiền để trang trải cho những gì mình mong muốn. Và suy nghĩ ấy cứ lớn mãi và luôn ám ảnh trong đầu tôi. Tôi có suy nghĩ đơn giản rằng có tiền mình sẽ có tất cả “có tiền mua tiên cũng được”.

Nhất là mỗi khi ra phố nhìn thấy những cô gái ăn mặc sành điệu, tiêu tiền không biết tiếc tôi lại thấy chạnh lòng và ước gì mình có được người chồng tài giỏi như cô ta. Tôi bỗng nhìn sang dung mạo của mình thì thực sự đâu đến nỗi nào? Tôi còn trẻ, đẹp và hấp dẫn hơn nhiều các cô sang trọng ngoài kia, tôi thấy buồn và thương cho số phận hẩm hiu của mình.

Trong thời gian ấy tôi có quen một người đàn ông lạ, anh nói anh là giám đốc một doanh nghiệp lớn tại thành phố Hồ Chí Minh lần này anh ra Hà Nội để tìm đối tác. Anh có điện thoại hẹn tôi đi ăn tối vài lần và có ý nhờ tôi tìm cho anh một căn nhà để anh làm văn phòng đại diện. Và ngôi nhà của tôi cũng được tôi giao cho anh làm văn phòng trong sự phản đối của cả gia đình bố, mẹ và cả chồng tôi nữa.

Những lần đi cùng anh tôi cảm nhận được thế nào là cuộc sống xa hoa, tráng lệ và giá trị của những người có tiền. Rồi anh đặt vấn đề với tôi rằng hãy hợp tác cùng làm ăn với anh, anh sẽ để tôi làm đại diện ngoài này. Nhưng tôi phải góp một số vốn vào công ty để có thêm trách nhiệm. Tôi đã cầm cố căn nhà của mình để đưa tiền cho anh trong sự phản đối kich liệt từ phía gia đình và cả chồng tôi nữa. Nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng về một cuộc sống sang giàu.

Tôi đã trở thành một bà phó giám đốc sang trọng và đi bên mình luôn có một đại gia bên cạnh là anh giám đốc kia. Các buổi liên hoan, tiệc tùng liên miên làm cho tôi quên cả trách nhiệm làm vợ, làm mẹ của mình. Tôi đã trở thành thư ký riêng hay đúng hơn là bồ của người đàn ông ấy.

Sự việc rồi cũng đến tai chồng tôi và gia đình, bố mẹ tôi can ngăn không được. Chồng tôi khuyên tôi quay về bên anh và con như những ngày xưa, nhưng tôi không thèm quan tâm, để ý đến những lời nói của anh. Tôi khinh thường tất cả những lời nói của anh em, bạn bè để lao vào mối quan hệ không rõ ràng, lành mạnh ấy.

Tôi thèm khát quay trở về cuộc sống gia đình như ngày xưa, …

 

Tôi cũng không muốn ở mãi bên người chồng cù lần và cam chịu số phận ấy nên tôi đã chủ động ly hôn với anh. Ngày ra tòa hai đứa con của tôi đã theo bố chúng vì tôi không đủ thời gian chăm sóc được chúng như anh. Anh rắt con ra đi khỏi ngôi nhà của mình tôi như chút đi được phần nào sự ưu tư, phiền muộn. Cuộc tình vụng trộm của tôi trở thành công khai hơn tôi như thấy mình hạnh phúc và mãn nguyện hơn rất nhiều.

Nửa năm sau công ty của chúng tôi bên bờ vực phá sản. Thì ra đó là một công ty ma không hề hoạt động kinh doanh gì mà nó chỉ là một cái vỏ bọc để tạo ra cái mác giám đốc cho đại gia rởm kia dễ bề lừa tiền và tình của nhiều cô gái nhẹ dạ, cả tin như tôi. Ngôi nhà đang ở của tôi có nguy cơ bị mất trắng vì món nợ tôi vay ngân hàng góp vốn kinh doanh, tôi vô cùng đau buồn, cố gắng cứu vớt danh dự cho mình bằng cách giữ lại người đàn ông thứ hai của đời mình.

Nhưng anh không hề có ý định ở mãi bên tôi khi đã no xôi, chán chè. Và anh đã nói “cô có thể bỏ chồng con để theo tôi thì cô cũng sẽ bỏ mặc tôi để đi theo người khác” và anh cũng bỏ lại tôi một mình cất bước ra đi. Nghĩ lại những lời nói đay nghiến của anh mà tôi thấy cay đắng tột cùng. Không bao giờ tôi lại nghĩ mình sẽ rơi vào hoàn cảnh khổ sở như vậy. Đã nhiều lần tôi định tìm đến cái chết nhưng có lẽ rằng ông trời chưa cho tôi chết vì tôi còn nợ đời, nợ trần gian và nợ người cha của những đứa con tôi một món nợ quá lớn.

Giờ đây tôi chẳng còn gì cả thì tôi lại nghĩ về chồng tôi và những đứa con. Nhưng có lẽ là đã muộn rồi, với lại tôi không còn đủ can đảm để gặp anh và xin anh tha thứ…